Nếu được chọn lại em có lấy anh không? Đã hiểu nguyên nhân sâu xa của mối duyên này, làm sao em dám từ chối anh. Ở kiếp sau, nếu cho em được lựa chọn một lần nữa, em vẫn sẽ chọn anh. Hương Lê Các bài viết của MarryBaby chỉ có tính chất tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
Không có giới hạn về việc viết lại. Không có hạn chế đối với việc sử dụng công cụ này. Bạn có thể sử dụng trình viết lại bài viết hiệu quả của chúng tôi trong vô số lần để xoay các tệp văn bản khác nhau. Bạn có thể quay một số bài báo trong một lần ngồi.
Anh em sẽ được tham gia với cảm giác chân thực vô cùng. Các trò chơi cực kỳ hấp dẫn và nảy lửa. Nếu đã trải nghiệm, chắc chắn bạn sẽ bị cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bắn cá. Bắn cá có lẽ là trò chơi không còn xa lạ gì nữa rồi. Khi chơi bắn cá tại
Windows 11 đã ra mắt khoảng 1 tuần, chắc anh em đã tiếp cận Windows 11 được một thời gian.. Nhiều anh em thắc mắc windows 11 có lỗi không? Chắc chắn là có và sẽ có. Vì hệ điều hành nào cũng sẽ có những lỗi khi mới ra mắt, nhưng anh em yên tâm vì Microsoft sẽ có những bản vá cập nhật dần sau này.
Chỉ 3 ngày sau, Lê Long Đĩnh giết anh, giành lấy ngai vàng. Lê Long Đĩnh là một tên vua vô cùng bạo ngược khác nào Kiệt, Trụ ngày xưa. Hắn hoang dâm vô độ, nên mắc bệnh không ngồi được; đến buổi chầu thì cứ nằm mà thị triều, cho nên tục gọi là Vua Ngọa Triều.
dNPdjp. Nếu hỏi rằng tôi nghĩ gì về vợ của mình thì tôi sẽ không do dự mà nói ngay rằng "cô ấy rất tốt". Hơn mười năm qua, vợ đã vì chồng, vì con, vì gia đình này, tôi thừa nhận. Vấn đề lớn nhất giữa tôi và vợ tôi có lẽ chính là "khắc khẩu". Hễ nói chuyện gì, bàn chuyện gì thể nào rồi cũng cãi nhau. Tất nhiên, cuối cùng tôi vẫn là người xuống nước để kết thúc câu chuyện êm đẹp nhất có thể. Kinh nghiệm làm chồng bao năm giúp tôi đúc kết được một chân lý rằng Vợ thắng, vợ vui, cả nhà vui. Tôi thắng, tôi không được vui, cả nhà không được vui. Vả lại thua vợ một chút cũng chẳng tổn hại gì cả, chỉ đôi khi tinh thần có hơi ấm ức bức xúc một chút. Ảnh minh họa Pxfuel Tối hôm qua, trong lúc ngồi xem ti vi, vợ hỏi tôi - Em hỏi thật, anh trả lời thật lòng nhé. - Ừ! - Nếu như được chọn lại một lần nữa, anh có chọn em không? Tôi nhìn vợ, biết mình nên nói gì để vợ hài lòng rồi. Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì vợ lại nói - Phải trả lời thật lòng đấy, giả sử thôi mà. - À, nói thật lòng thì chắc là không, vì anh và em khắc khẩu quá, cãi nhau nhiều cũng mệt. Chỉ chờ có thế, vợ liền lu loa lên rồi khóc. Vì sao cô ấy lại khóc thì chắc mọi người biết rồi đấy. Thật sự, phụ nữ thật là kỳ lạ. Đây không phải là lần đầu tiên vợ tôi giận dỗi khóc lóc kiểu này. Thỉnh thoảng vợ thường hỏi tôi những câu kiểu như "Em dạo này béo lên nhiều anh nhỉ?". Tôi trả lời "Ừ, em mập hơn hồi trước". Kết quả vợ giận. Vợ hỏi "Em và chị hàng xóm bằng tuổi nhau mà nhìn em già hơn chị ấy nhỉ?", tôi bảo "Vì chị ấy sướng, có phải làm gì đâu mà chả trẻ hơn em". Thế là vợ giận. Vợ bảo "Cái váy này hoa hậu mặc đẹp mà em mặc cứ như hài ấy nhỉ". Tôi bảo "Hoa hậu người ta dáng đẹp, em lại đi so với hoa hậu". Vợ giận nguyên một buổi tối. Thú thật, không phải là tôi không biết tính vợ tôi. Chỉ là tính tôi thật thà, không thích nịnh nọt hoa lá. Vả lại đôi khi vợ nói bất ngờ, tôi mất cảnh giác nên nghĩ gì nói nấy. Nhưng vợ tôi lại luôn cho rằng tôi chê bai cô ấy. Mà chê là cô ấy tự chê chứ tôi chưa tự dưng đi chê vợ bao giờ. Cho nên người ta nói phụ nữ hay thích tự mình làm khổ mình không sai. Tự dưng đi so sánh mình với hoa hậu rồi hỏi chồng ai đẹp hơn? Chồng khen hoa hậu đẹp hơn thì bảo chê vợ, mà khen vợ đẹp hơn thì bảo nói dối. Có những chuyện câu trả lời nó rõ ràng thế rồi vẫn cố tình hỏi chồng để gây chuyện. Mà hỏi xong lại cứ bắt chồng phải nói thật lòng, thế có khổ không? Lại trở lại câu chuyện ban đầu, khi vợ hỏi tôi nếu được lựa chọn lại tôi có còn chọn cô ấy không. Tôi nhớ rõ hôm trước mấy cô bạn thân của vợ đến chơi. Họ ngồi cùng nhau, vừa ăn uống vừa nói cười rôm rả ở phòng khách. Một chị than thở nếu có kiếp sau sẽ không lấy chồng, sống độc thân cho sướng. Một chị thì bảo nếu được chọn lại sẽ không chọn ông chồng hiện tại. Vợ tôi lúc đó cũng nói "Nếu tao được chọn lại tao cũng không chọn lão chồng tao bây giờ". Lúc đó tôi cũng ngồi ở đó, nhưng tôi có buồn có giận đâu. Vậy mà vẫn câu hỏi đó đổi lại là tôi trả lời thì lại sinh ra chuyện. Hôm qua, thấy vợ giận tôi rất cáu, chưa bao giờ tôi cáu như vậy. Tôi bảo vợ "Em rảnh quá thì lên mạng mà xem tiktok đi, cứ hỏi những câu vớ va vớ vẩn rồi giận dỗi. Em có biết nhiều cặp vợ chồng chia tay chẳng phải vì chuyện đao to búa lớn gì đâu mà là từ những chuyện vụn vặt vớ vẩn như vậy đấy". Thật không ngờ, vợ nghe tôi mắng xong lại im re không nói lại câu nào. Hóa ra phụ nữ lại cứ ưa roi vọt, chứ mỗi lần vợ giận, mình im lặng là vợ lại được đà lấn tới. Nhưng cứ qua mỗi lần cãi nhau vì những chuyện linh tinh kiểu này, tôi lại muốn nhắc anh em rằng muốn cửa nhà yên ổn, muốn vợ lúc nào cũng tươi vui thì đừng quên hai điều Một là, dù như thế nào, vợ vẫn luôn đúng, luôn nhất. Hai là, nếu vợ sai, hãy xem lại điều một. Đó là lý do người Anh có câu "happy wife, happy life" tôi tạm dịch là Vợ vui lòng, cuộc sống hạnh phúc. Theo Dân trí
Nếu hỏi rằng tôi nghĩ gì về vợ của mình thì tôi sẽ không do dự mà nói ngay rằng "cô ấy rất tốt". Hơn mười năm qua, vợ đã vì chồng, vì con, vì gia đình này, tôi thừa đề lớn nhất giữa tôi và vợ tôi có lẽ chính là "khắc khẩu". Hễ nói chuyện gì, bàn chuyện gì thể nào rồi cũng cãi nhau. Tất nhiên, cuối cùng tôi vẫn là người xuống nước để kết thúc câu chuyện êm đẹp nhất có nghiệm làm chồng bao năm giúp tôi đúc kết được một chân lý rằng Vợ thắng, vợ vui, cả nhà vui. Tôi thắng, tôi không được vui, cả nhà không được vui. Vả lại thua vợ một chút cũng chẳng tổn hại gì cả, chỉ đôi khi tinh thần có hơi ấm ức bức xúc một hôm qua, trong lúc ngồi xem ti vi, vợ hỏi tôi- Em hỏi thật, anh trả lời thật lòng Ừ!- Nếu như được chọn lại một lần nữa, anh có chọn em không?Tôi nhìn vợ, biết mình nên nói gì để vợ hài lòng rồi. Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì vợ lại nói- Phải trả lời thật lòng đấy, giả sử thôi À, nói thật lòng thì chắc là không, vì anh và em khắc khẩu quá, cãi nhau nhiều cũng chờ có thế, vợ liền lu loa lên rồi khóc. Vì sao cô ấy lại khóc thì chắc mọi người biết rồi đấy. Thật sự, phụ nữ thật là kỳ không phải là lần đầu tiên vợ tôi giận dỗi khóc lóc kiểu này. Thỉnh thoảng vợ thường hỏi tôi những câu kiểu như "Em dạo này béo lên nhiều anh nhỉ?". Tôi trả lời "Ừ, em mập hơn hồi trước". Kết quả vợ giận. Vợ hỏi "Em và chị hàng xóm bằng tuổi nhau mà nhìn em già hơn chị ấy nhỉ?", tôi bảo "Vì chị ấy sướng, có phải làm gì đâu mà chả trẻ hơn em". Thế là vợ giận. Vợ bảo "Cái váy này hoa hậu mặc đẹp mà em mặc cứ như hài ấy nhỉ". Tôi bảo "Hoa hậu người ta dáng đẹp, em lại đi so với hoa hậu". Vợ giận nguyên một buổi thật, không phải là tôi không biết tính vợ tôi. Chỉ là tính tôi thật thà, không thích nịnh nọt hoa lá. Vả lại đôi khi vợ nói bất ngờ, tôi mất cảnh giác nên nghĩ gì nói nấy. Nhưng vợ tôi lại luôn cho rằng tôi chê bai cô ấy. Mà chê là cô ấy tự chê chứ tôi chưa tự dưng đi chê vợ bao nên người ta nói phụ nữ hay thích tự mình làm khổ mình không sai. Tự dưng đi so sánh mình với hoa hậu rồi hỏi chồng ai đẹp hơn? Chồng khen hoa hậu đẹp hơn thì bảo chê vợ, mà khen vợ đẹp hơn thì bảo nói dối. Có những chuyện câu trả lời nó rõ ràng thế rồi vẫn cố tình hỏi chồng để gây chuyện. Mà hỏi xong lại cứ bắt chồng phải nói thật lòng, thế có khổ không?Lại trở lại câu chuyện ban đầu, khi vợ hỏi tôi nếu được lựa chọn lại tôi có còn chọn cô ấy không. Tôi nhớ rõ hôm trước mấy cô bạn thân của vợ đến chơi. Họ ngồi cùng nhau, vừa ăn uống vừa nói cười rôm rả ở phòng khách. Một chị than thở nếu có kiếp sau sẽ không lấy chồng, sống độc thân cho sướng. Một chị thì bảo nếu được chọn lại sẽ không chọn ông chồng hiện tại. Vợ tôi lúc đó cũng nói "Nếu tao được chọn lại tao cũng không chọn lão chồng tao bây giờ". Lúc đó tôi cũng ngồi ở đó, nhưng tôi có buồn có giận đâu. Vậy mà vẫn câu hỏi đó đổi lại là tôi trả lời thì lại sinh ra qua, thấy vợ giận tôi rất cáu, chưa bao giờ tôi cáu như vậy. Tôi bảo vợ "Em rảnh quá thì lên mạng mà xem tiktok đi, cứ hỏi những câu vớ va vớ vẩn rồi giận dỗi. Em có biết nhiều cặp vợ chồng chia tay chẳng phải vì chuyện đao to búa lớn gì đâu mà là từ những chuyện vụn vặt vớ vẩn như vậy đấy".Thật không ngờ, vợ nghe tôi mắng xong lại im re không nói lại câu nào. Hóa ra phụ nữ lại cứ ưa roi vọt, chứ mỗi lần vợ giận, mình im lặng là vợ lại được đà lấn cứ qua mỗi lần cãi nhau vì những chuyện linh tinh kiểu này, tôi lại muốn nhắc anh em rằng muốn cửa nhà yên ổn, muốn vợ lúc nào cũng tươi vui thì đừng quên hai điều Một là, dù như thế nào, vợ vẫn luôn đúng, luôn nhất. Hai là, nếu vợ sai, hãy xem lại điều một. Đó là lý do người Anh có câu "happy wife, happy life" tôi tạm dịch là Vợ vui lòng, cuộc sống hạnh phúc.
Tôi đã xin lỗi vợ, và hứa từ giờ sẽ không để ý đến việc thằng Hùng nói gì tôi nữa, bản thân tôi cũng nghĩ mình thật ấu trĩ khi chỉ sống mà canh cánh những phán xét từ miệng luỡi thiên hạ. Thành công trong cuộc sống là gì thì tôi không biết, nhưng có một điều rất chắc chắn, thất bại chính là việc sống và bị tác động từ nguời khác. Tôi đã làm khổ vợ quá nhiều rồi, ngày nào cũng bắt cô ấy chạy đi chạy lại từ bệnh viện về nhà, rồi lại tất tuởi từ nhà tới bệnh vịên, thật lòng, tôi không muốn gây thêm đau khổ cho cô ấy nữa. Cuối cùng thì tôi cũng đuợc xuất viện về nhà, những ngày lê la ở bệnh viện đã khiến tôi cảm thấy chán ngán, lúc biết đuợc về nhà là tôi mừng lắm. Mấy ngày nay mọi vịêc ở công ty cứ rối tung rối mù, các giấy tờ đang chờ tôi về để giải quýêt. Về đến nhà, gíup việc bế con ra chào tôi, con bé cứ nhìn tôi chằm chằm, không biết ai dạy nó, mà dạo này nó rất hay cuời, mặc dù nụ cười vẫn còn ngây dại, ngờ nghệch, nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng biết bao nhiêu. Tôi lại gần và bế con bé, bao nhiêu ngày không nhìn thấy nó, quả thật trong lòng tôi xuất hiện một nỗi nhớ nhung khó tả. Trúc xách túi quần áo buớc về phía tôi. Vợ nhẹ nhàng dặn dò - Thôi anh lên tắm rửa rồi ăn cơm, để con cho em bế - Để anh bế nó một lát, anh nhớ nó lắm! Vợ rưng rưng đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có lẽ đến giờ vợ mới thực sự cảm nhận đuợc tình yêu mà tôi dành cho con. - Anh về rồi còn không mau vào trong nhà đi, còn đứng đó làm gì? Mẹ tôi lớn gịong, từ trong nhà buớc ra, phá vỡ khoảng không gian đầm ấm hiếm hoi của gia đình tôi. Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện mấy hôm truớc, nhưng tôi vẫn phải miễn cuỡng quay ra chào mẹ như không có chuyện gì xảy ra. Thật tình, tôi không hiểu nổi trái tim mẹ tôi đuợc làm bằng gì nữa? Bằng chứng là suốt những ngày tôi nằm viện, bà không thèm đến thăm tôi dù chỉ là một lần. Bà luôn mịêng nói chỉ có mình tôi là con trai, tình yêu thuơng của bà chỉ dành cho một nguời đó là tôi. Vậy tại sao bà lại lạnh lùng và sắt đá như thế? Chẳng lẽ tôi đứng ra bảo vệ con gái mình là sai sao? - Tất cả vào trong nhà, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố Gịong nói của mẹ tôi rất quả quýêt, dứt khóat. Tôi không hiểu mẹ tôi muốn nói chuyện gì, có quan trọng tới mức tôi vừa về nhà đã phải đem ra tuyên bố ngay hay không? Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn vợ, hi vọng cô ấy có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ vợ tôi cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, vợ khẽ nhíu mày! Ngồi yên vị ở phòng khách, mẹ tôi điềm tĩnh rót ba ly trà, đẩy về phía hai vợ chồng tôi. Tôi sót ruột đi vào vấn đề chính - Mẹ muốn thông báo chuyện gì? Con vẫn chưa khoẻ hẳn, có cần phải tạo ra cái không khí căng thẳng khó chịu này không? Mẹ tôi nhấp một ngụm trà, bà đựng dậy mở ngăn kéo tủ đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi bàng hoàng, sửng sốt, pha lẫn cả sự cáu giận tột độ truớc nội dung tờ giấy. Mẹ tôi đã xin cho bé Hân vào trung tâm của người khuyết tật từ bao giờ, và tờ giấy này chính là phản hồi của trung tâm, đồng ý nhận bé Hân vào đó để nuôi dạy và áp dụng trị lịêu. Vợ tôi giật tờ giấy trên tay tôi, một tay vợ che miệng khóc, còn tay kia run run như sắp rơi cả thế giới. Tôi điên tiết đứng bật dậy, tôi gầm lên như một kẻ điên - Mẹ đừng có quá đáng, sao mẹ dám tự ý quýêt định chuyện nuôi dạy bé Hân của vợ chồng con chứ? Mẹ lấy quỳên gì? - Ở đó nguời ta có những phuơng pháp trị lịêu riêng, anh không muốn con bé nó hồi phục hay sao? Cứ giữ khư khư nó ở nhà liệu tình trạng của nó có khá hơn không? - Đi khắp nơi rồi, mẹ nghĩ cái trung tâm tồi tàn ấy có thể làm đuợc điều gì? Chẳng qua mẹ thấy bé Hân là cái gai trong mắt mẹ, nên mẹ muốn tống khứ nó đi càng sớm càng tốt chứ gì? - Bình, anh nghĩ mẹ anh là người như thế à? - Vậy mẹ bảo con phải nghĩ sao đây? Con chỉ tin vào những gì con nhìn thấy và cảm nhận đuợc thôi. Rõ ràng lần truớc ở bệnh vịên, cái im lặng của mẹ đã trả lời con rồi, mẹ chưa từng coi con gái con là cháu nội củA mẹ, vì thế mẹ càng không có quỳên đuợc quýêt định chuỵên gì hết. Hai mẹ con tôi tranh cãi nảy lửa với nhau, tuởng chừng không có hồi kết. Trúc là người đứng giữa, đau khổ lắm nhưng lại ko biết phải làm gì. Cô ấy thốt lên bốn chữ đầy đau đớn - Con xin hai nguời…. . Tôi lặng nguời, thả nguời xuống ghế, nhìn cái gục đầu của vợ tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác nhói đau. Vợ tôi nghẹn ngào nhìn mẹ tôi và nói - Nếu mẹ không muốn phải đối diện với bé Hân không muốn hằng ngày phải nhìn thấy nó….thì con…. Video đang HOT Tôi đứng bật dậy, chen ngang lời vợ, không lẽ vợ tôi chấp nhận quýêt định của mẹ tôi hay sao? Vợ tôi là nguời thuơng con bé hơn cả cơ mà. - Trúc, em định làm gì? Đừng có hồ đồ…. Tôi điên cuồng lao đến xé tan mảnh giấy mẹ tôi vừa đưa. Như vậy là con bé sẽ chẳng phải đi đâu hết. Tôi đang hả hê thì vợ tôi nói tiếp, cô ấy khóc nấc lên - Thì con sẽ đưa bé Hân rời khỏi đây!!! Như vậy sẽ chẳng ai phải cảm thấy đau khổ cả…. Tôi biết vợ tôi phải khó khăn lắm mới quýêt định ra đi, lúc nào em cũng muốn con có một gia đình trọn vẹn, có lẽ mọi sự việc đã đi quá xa so với sức chịu đựng của vợ. - Em đi? Vậy thì còn anh? Anh sẽ thế nào đây? Chúng ta sẽ ra sao? Vợ lặng lẽ mở túi xách, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Em không dám nhìn vào mắt tôi, em chỉ chầm chậm nói - Em nghĩ mình không cần đến thứ này, nhưng có lẽ hôm nay đã đến lúc phải sử dụng nó rồi. Em xin lỗi, em chỉ có thể chọn con gái em thôi! Tôi lại một lần nữa run rẩy khi nhìn vào tờ giấy trên bàn. Nhưng lần này cảm giác đau đớn, đau đớn đến nghẹt thở. - Hôm nay là ngày gì thế này? Điên hết rồi!!! Ai cho em làm như thế? Lẽ nào em không yêu anh, không coi anh là chồng của em à? Nói ly hôn là ly hôn? Anh không bao giờ ký vào đó, dù có anh cũng phải bảo vệ hai mẹ con!!! - Em không còn lựa chọn nào khác nữa anh à! Em phải đưa con đi thôi. - Anh sẽ đi với em! Anh không thể xa hai mẹ con em đuợc. Mẹ tôi bực bội đứng dậy. Bà hạ lệnh - Trúc, cô muốn đi thì tôi cũng không cản, nhưng đừng có tha lôi thằng Bình theo, nó là con trai tôi, tôi ko thể để nó đi đựơc. Cô nghe rõ không? - Mẹ cứ giữ anh ấy đi, con cũng ko cần ai phải đi theo con hết. Con xin phép! Trúc lẳng lặng bế con lên gác thu dọn đồ đạc. Tôi hấp tấ chạy theo sau, mẹ tôi kéo tôi lại - Anh đi đâu? - Con đi đâu kệ con, mẹ quá đáng lắm! - Anh không đuợc đi đâu hết, ko được buớc ra khỏi cái nhà này có nghe rõ không? - Con không làm đuợc, con không thể ly dị vợ con chỉ vì cái ý nghĩ áp đặt của mẹ đuợc. - Là vợ anh muốn ra đi, chứ tôi nào bắt nó phải ly dị với anh? Anh còn trách tôi cái gì? - Mẹ không ép cô ấy ư? Vậy thì bằng cách nào mà Trúc từ bỏ gia đình này? Mẹ có biết là Trúc lấy con chỉ vì cô ấy muốn bé Hân có một gia đình đầy đủ, là mẹ đã khiến vợ con phải ra đi. - Anh nói như vậy, thì nó nào đâu có yêu anh mà lấy anh? Anh cần vì phải quỵ lụy vì một con đàn bà lấy anh vì mục đích khác? Đàn bà ngòai kia thíêu gì? Anh thích thì anh cuới vô vợ khác, đẻ những đứa con xinh đẹp khác. Tôi gạt tay mẹ tôi ra, những lời nói này ko thể nào xuất phát tù nguời mẹ kính yêu của tôi đuợc. Bức tuợng đài bỗng chốc sụp đổ. Tôi phải đi ngay khỏi đây, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi đã xin lỗi vợ, và hứa từ giờ sẽ không để ý đến việc thằng Hùng nói gì tôi nữa, bản thân tôi cũng nghĩ mình thật ấu trĩ khi chỉ sống mà canh cánh những phán xét từ miệng luỡi thiên hạ. Thành công trong cuộc sống là gì thì tôi không biết, nhưng có một điều rất chắc chắn, thất bại chính là việc sống và bị tác động từ nguời khác. Tôi đã làm khổ vợ quá nhiều rồi, ngày nào cũng bắt cô ấy chạy đi chạy lại từ bệnh viện về nhà, rồi lại tất tuởi từ nhà tới bệnh vịên, thật lòng, tôi không muốn gây thêm đau khổ cho cô ấy nữa. ADVERTISEMENT Cuối cùng thì tôi cũng đuợc xuất viện về nhà, những ngày lê la ở bệnh viện đã khiến tôi cảm thấy chán ngán, lúc biết đuợc về nhà là tôi mừng lắm. Mấy ngày nay mọi vịêc ở công ty cứ rối tung rối mù, các giấy tờ đang chờ tôi về để giải quýêt. Về đến nhà, gíup việc bế con ra chào tôi, con bé cứ nhìn tôi chằm chằm, không biết ai dạy nó, mà dạo này nó rất hay cuời, mặc dù nụ cười vẫn còn ngây dại, ngờ nghệch, nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng biết bao nhiêu. Tôi lại gần và bế con bé, bao nhiêu ngày không nhìn thấy nó, quả thật trong lòng tôi xuất hiện một nỗi nhớ nhung khó tả. Trúc xách túi quần áo buớc về phía tôi. Vợ nhẹ nhàng dặn dò - Thôi anh lên tắm rửa rồi ăn cơm, để con cho em bế - Để anh bế nó một lát, anh nhớ nó lắm! Vợ rưng rưng đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có lẽ đến giờ vợ mới thực sự cảm nhận đuợc tình yêu mà tôi dành cho con. - Anh về rồi còn không mau vào trong nhà đi, còn đứng đó làm gì? Mẹ tôi lớn gịong, từ trong nhà buớc ra, phá vỡ khoảng không gian đầm ấm hiếm hoi của gia đình tôi. Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện mấy hôm truớc, nhưng tôi vẫn phải miễn cuỡng quay ra chào mẹ như không có chuyện gì xảy ra. Thật tình, tôi không hiểu nổi trái tim mẹ tôi đuợc làm bằng gì nữa? Bằng chứng là suốt những ngày tôi nằm viện, bà không thèm đến thăm tôi dù chỉ là một lần. Bà luôn mịêng nói chỉ có mình tôi là con trai, tình yêu thuơng của bà chỉ dành cho một nguời đó là tôi. Vậy tại sao bà lại lạnh lùng và sắt đá như thế? Chẳng lẽ tôi đứng ra bảo vệ con gái mình là sai sao? - Tất cả vào trong nhà, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố Gịong nói của mẹ tôi rất quả quýêt, dứt khóat. Tôi không hiểu mẹ tôi muốn nói chuyện gì, có quan trọng tới mức tôi vừa về nhà đã phải đem ra tuyên bố ngay hay không? Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn vợ, hi vọng cô ấy có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ vợ tôi cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, vợ khẽ nhíu mày! Ngồi yên vị ở phòng khách, mẹ tôi điềm tĩnh rót ba ly trà, đẩy về phía hai vợ chồng tôi. Tôi sót ruột đi vào vấn đề chính - Mẹ muốn thông báo chuyện gì? Con vẫn chưa khoẻ hẳn, có cần phải tạo ra cái không khí căng thẳng khó chịu này không? Mẹ tôi nhấp một ngụm trà, bà đựng dậy mở ngăn kéo tủ đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi bàng hoàng, sửng sốt, pha lẫn cả sự cáu giận tột độ truớc nội dung tờ giấy. Mẹ tôi đã xin cho bé Hân vào trung tâm của người khuyết tật từ bao giờ, và tờ giấy này chính là phản hồi của trung tâm, đồng ý nhận bé Hân vào đó để nuôi dạy và áp dụng trị lịêu. Vợ tôi giật tờ giấy trên tay tôi, một tay vợ che miệng khóc, còn tay kia run run như sắp rơi cả thế giới. Tôi điên tiết đứng bật dậy, tôi gầm lên như một kẻ điên - Mẹ đừng có quá đáng, sao mẹ dám tự ý quýêt định chuyện nuôi dạy bé Hân của vợ chồng con chứ? Mẹ lấy quỳên gì? - Ở đó nguời ta có những phuơng pháp trị lịêu riêng, anh không muốn con bé nó hồi phục hay sao? Cứ giữ khư khư nó ở nhà liệu tình trạng của nó có khá hơn không? - Đi khắp nơi rồi, mẹ nghĩ cái trung tâm tồi tàn ấy có thể làm đuợc điều gì? Chẳng qua mẹ thấy bé Hân là cái gai trong mắt mẹ, nên mẹ muốn tống khứ nó đi càng sớm càng tốt chứ gì? - Bình, anh nghĩ mẹ anh là người như thế à? - Vậy mẹ bảo con phải nghĩ sao đây? Con chỉ tin vào những gì con nhìn thấy và cảm nhận đuợc thôi. Rõ ràng lần truớc ở bệnh vịên, cái im lặng của mẹ đã trả lời con rồi, mẹ chưa từng coi con gái con là cháu nội củA mẹ, vì thế mẹ càng không có quỳên đuợc quýêt định chuỵên gì hết. Hai mẹ con tôi tranh cãi nảy lửa với nhau, tuởng chừng không có hồi kết. Trúc là người đứng giữa, đau khổ lắm nhưng lại ko biết phải làm gì. Cô ấy thốt lên bốn chữ đầy đau đớn - Con xin hai nguời…. . Tôi lặng nguời, thả nguời xuống ghế, nhìn cái gục đầu của vợ tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác nhói đau. Vợ tôi nghẹn ngào nhìn mẹ tôi và nói - Nếu mẹ không muốn phải đối diện với bé Hân không muốn hằng ngày phải nhìn thấy nó….thì con…. Tôi đứng bật dậy, chen ngang lời vợ, không lẽ vợ tôi chấp nhận quýêt định của mẹ tôi hay sao? Vợ tôi là nguời thuơng con bé hơn cả cơ mà. - Trúc, em định làm gì? Đừng có hồ đồ…. Tôi điên cuồng lao đến xé tan mảnh giấy mẹ tôi vừa đưa. Như vậy là con bé sẽ chẳng phải đi đâu hết. Tôi đang hả hê thì vợ tôi nói tiếp, cô ấy khóc nấc lên - Thì con sẽ đưa bé Hân rời khỏi đây!!! Như vậy sẽ chẳng ai phải cảm thấy đau khổ cả…. Tôi biết vợ tôi phải khó khăn lắm mới quýêt định ra đi, lúc nào em cũng muốn con có một gia đình trọn vẹn, có lẽ mọi sự việc đã đi quá xa so với sức chịu đựng của vợ. - Em đi? Vậy thì còn anh? Anh sẽ thế nào đây? Chúng ta sẽ ra sao? Vợ lặng lẽ mở túi xách, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Em không dám nhìn vào mắt tôi, em chỉ chầm chậm nói - Em nghĩ mình không cần đến thứ này, nhưng có lẽ hôm nay đã đến lúc phải sử dụng nó rồi. Em xin lỗi, em chỉ có thể chọn con gái em thôi! Tôi lại một lần nữa run rẩy khi nhìn vào tờ giấy trên bàn. Nhưng lần này cảm giác đau đớn, đau đớn đến nghẹt thở. - Hôm nay là ngày gì thế này? Điên hết rồi!!! Ai cho em làm như thế? Lẽ nào em không yêu anh, không coi anh là chồng của em à? Nói ly hôn là ly hôn? Anh không bao giờ ký vào đó, dù có anh cũng phải bảo vệ hai mẹ con!!! - Em không còn lựa chọn nào khác nữa anh à! Em phải đưa con đi thôi. - Anh sẽ đi với em! Anh không thể xa hai mẹ con em đuợc. Mẹ tôi bực bội đứng dậy. Bà hạ lệnh - Trúc, cô muốn đi thì tôi cũng không cản, nhưng đừng có tha lôi thằng Bình theo, nó là con trai tôi, tôi ko thể để nó đi đựơc. Cô nghe rõ không? - Mẹ cứ giữ anh ấy đi, con cũng ko cần ai phải đi theo con hết. Con xin phép! Trúc lẳng lặng bế con lên gác thu dọn đồ đạc. Tôi hấp tấ chạy theo sau, mẹ tôi kéo tôi lại - Anh đi đâu? - Con đi đâu kệ con, mẹ quá đáng lắm! - Anh không đuợc đi đâu hết, ko được buớc ra khỏi cái nhà này có nghe rõ không? - Con không làm đuợc, con không thể ly dị vợ con chỉ vì cái ý nghĩ áp đặt của mẹ đuợc. - Là vợ anh muốn ra đi, chứ tôi nào bắt nó phải ly dị với anh? Anh còn trách tôi cái gì? - Mẹ không ép cô ấy ư? Vậy thì bằng cách nào mà Trúc từ bỏ gia đình này? Mẹ có biết là Trúc lấy con chỉ vì cô ấy muốn bé Hân có một gia đình đầy đủ, là mẹ đã khiến vợ con phải ra đi. - Anh nói như vậy, thì nó nào đâu có yêu anh mà lấy anh? Anh cần vì phải quỵ lụy vì một con đàn bà lấy anh vì mục đích khác? Đàn bà ngòai kia thíêu gì? Anh thích thì anh cuới vô vợ khác, đẻ những đứa con xinh đẹp khác. Tôi gạt tay mẹ tôi ra, những lời nói này ko thể nào xuất phát tù nguời mẹ kính yêu của tôi đuợc. Bức tuợng đài bỗng chốc sụp đổ. Tôi phải đi ngay khỏi đây, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Theo Afamily Bồ của vợ trốn trong tủ quần áo, tôi nói một câu mà khiến gã tự động bước ra Ngồi lên ghế, tôi vắt chân châm điều thuốc rít một hơi dài, luồn khói phả vào khuôn mặt không còn hạt của em. Tôi nhếch miệng. Bản thân tôi không phải là một người đàn ông hoàn hảo nên chưa bao giờ tôi yêu cầu người yêu mình phải quá hoàn hảo. Tôi chỉ mong những mảnh khuyết của cả hai,...
Sau đó, tôi đưa em và mẹ đến một nhà hàng dùng bữa tối, truớc đo em nhất mực ko đồng ý, em định đưa mẹ đi ăn bát phở rồi về, nhưng tôi nói tôi mời, và cố gắng thuyết phục mẹ em mãi, cuối cùng bà đành gật đầu đồng ý, em miễn cuỡng để tôi đưa đi, tôi biết, em ko thích nhận của ai thứ gì. Thực khách trong nhà hàng nhìn chúng tôi chằm chằm, có lẽ vì phong cách ăn mặc, phong thái khi dùng bữa gjữa ba chúng tôi khác nhau hòan tòan, suốt cả bữa ăn em chỉ im lặng, và gắp cho mẹ những món ngon, giữa chúng tôi tuyệt nhiên không có cuộc giao tiếp nào trọn vẹn. Đưa em về đến đầu hẻm, xe của tôi không thể đi sâu vào hơn nữa, em dìu mẹ xuống, không quên cúi đầu cảm ơn tôi, em nói sẽ sớm trả lại tôi số tiền ăn ở nhà hàng ngày hôm nay, tôi lại bị dội gáo nuớc lạnh vào mặt, không lẽ gjữa chúng tôi ngòai chuỵên rạch ròi tiền bạc, không còn gì đáng để bận tâm hơn hay sao, truớc khi từ biệt mẹ con em, tôi thấy bà dúi vào tay tôi một bọc túi nilon, bà bảo đấy là chè lam mà bà tự làm, bà biếu tôi một chút để làm quà cảm ơn vì hôm nay đã cất công đến tận bến xe đón bà. Tôi nhận lấy món quà, trong lòng vui vui. Tôi biết sáng hôm sau em sẽ đưa mẹ vào viện nên cố tình đậu xe chờ sẵn trước hẻm, vô tình thấy Tùng phóng xe máy đi vào hẻm, hôm nay hình như cậu ta muợn đuợc ai đó chiếc xe máy, chắc là đến đưa mẹ Trúc đi khám,tôi hơi buồn, nhưng cố nán lại xem họ sẽ giải quýêt ra sao khi mà chỉ có một chiếc xe mà có tới ba nguời. Tùng dẫn mẹ em ra đầu hẻm, tôi thừa cơ buớc đến bắt chuyện với mẹ em, mới hôm qua gặp mặt nên chắc chắn mẹ em không quên đuợc tôi. Thậm chí tôi còn khua môi múa mép khen món chè lam bà làm rất ngon, ăn rất vừa miệng nhưng thực tế thì tôi vẫn chưa đụng vào miếng nào, bà tỏ ra hết sức vui mừng, còn Tùng thì ngẩn ra, không hiểu hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Tôi cảm thấy hả hê ở trong lòng. Tôi bảo mẹ Trúc để tôi đưa cả ba đến bệnh vịên, chứ đuờng giờ đông công an, đi kẹp ba vừa nguy hiểm vừa dễ bị ” tóm gáy”, chi bằng cứ để tôi đưa đi, vừa tiết kiệm chi phí, vừa an toàn. Hơn nữa, tôi quen một vài nguời trong bệnh viện, tôi sẽ đứng ra gíup bác mau chóng đc khám bệnh và điều trị một cách tốt nhất. Đúng lúc, Trúc đi từ trong ngõ ra, em tay xách một túi đồ, nhìn thấy tôi em chỉ bất ngờ trong thoáng giây, khẽ cúi đầu chào rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý sang phía Tùng - Mình đi thôi anh! Tùng loay hoay cho quay xe, ánh mắt dò xét nhìn về phía tôi, có lẽ cậu ta ko có thiện cảm với tôi lắm thì phải. Tôi vờ như ko thấy, lúc này mẹ Trúc lên tiếng . Video đang HOT - Hay là mình đi nhờ xe của cậu này đi con, đằng nào cậu ấy cũng đã cất công đến đây rồi, chứ Tùng muợn xe của nguời ta, nhỡ có chuyện gì thì áy náy lắm! - Không cần đâu, con ko quen nhờ vả nguời khác nhiều quá, mẹ cứ lên xe anh Tùng đèo, lát con bắt xe ôm ra đó với mẹ sau. Tôi biết là Trúc cố tình lảng tránh sự gíup đỡ của tôi, mẹ em thấy em cuơng quýêt từ chối, bà cũng không dám nhờ vả tôi nữa. Em như ngầm nói cho tôi rằng, giữa chúng tôi mãi mãi chỉ nên giữ khoảng cách, và cái ranh giới mà em vẽ ra, tôi hòan tòan không bao giờ có thể chạm vào đuợc. Vì bên cạnh em đã có Tùng. ADVERTISEMENT Sau đó một thời gian, gia đình tôi có chút trục trặc trong công vịêc, tôi hòan thành và bảo vệ lụân án xong, vội tức tốc bay vào sài gòn, gíup mẹ mở thêm một chi nhánh công ty nữa, hình bóng em trong tim tôi tạm bị xóa nhòa, nhuờng chỗ cho công việc phát triển sự nghiệp của tôi. Hai năm sau, tôi trở về Hà Nội, mẹ tôi cũng cùng về, phần việc trong Sài Gòn có anh rể và chị gái tôi lo. Mẹ bắt đầu gịuc tôi lấy vợ để mau chóng ổn định, bà cũng thể hiện khát khao muốn có cháu nội. Nhưng tôi chưa thể tìm ra nguời con gái nào phù hợp với tôi, khiến cho tôi rung động như Trúc. Không biết giờ cô ấy thế nào? Có lẽ đã tốt nghiệp và đi xin việc làm rồi. Không biết giờ cô ấy thế nào, vẫn còn độc thân hay đã kết hôn với Tùng? Nghĩ đến thôi mà tim tôi đã đau nhói. Cầu mong cô ấy vẫn còn độc thân, thú thực hơn hai năm qua, đôi khi vì có những đầu óc thảnh thơi, tâm trí tôi lại một mực huớng về cô ấy. Cho nên hi vọng lần này trở về, tôi sớm có thể gặp lại nguời tôi thuơng mến bao năm qua, tôi rất mong muốn mình sẽ có cơ hội để tiếp cận cô ấy thêm lần nữa. Đúng là duyên số khéo trêu đùa chúng tôi, về bắc chưa bao lâu, tôi tình cờ gặp em và Tùng đang làm nhân viên chạy bàn ở một nhà hàng Nhật. Ban đầu tôi không tin vào mắt mình, phải cố gắng nhìn thật kĩ mới dám khẳng định đó là em, cho đến khi Tùng mang đồ ăn ra đặt ở bàn của tôi, tôi mới tin đó là sự thật. Tùng hình như vẫn còn nhớ tôi là ai, cho nên cậu ta sững sờ trong vài giây, rồi nhanh chóng rời đi, phục vụ những bàn khác. Trúc rót ruợu mời khách, em duờng như ko phát hiện ra tôi chính là vị khách đặc biệt. Cho đến khi tay tôi khẽ nắm lấy cổ tay em,em mới giật mình nhìn thẳng vào mặt tôi. Em lắp bắp - Anh Bình, là anh sao? Tôi cuời, dần nới lỏng tay em ra, đón lấy ly ruợu vang và đáp - Ừ, anh đây, ko ngờ lại gặp em ở đây!!em làm ở đây lâu chưa? - Cũng mới thôi, đuợc ba tháng, em đang chờ công ty gọi phỏng vấn, nên làm thêm ở đây cho đến khi nào chính thức nhận việc. - Còn Tùng cũng vậy sao? - Vâng, anh ấy cũng đang chờ việc. Tôi nửa muốn hỏi nửa cảm thấy mình hỏi câu này có phần hơi vô duyên nhưng lý trí trong tôi không thắng nổi sự tò mò. - Em và Tùng, giờ thế nào rồi? Nhắc đến Tùng, thái độ của em không còn khách sáo như cách đây mấy phút, nét tuơi vui hiện lên trong mắt em. - Bọn em vẫn thế, chúng em tính có việc làm rồi, năm sau chúng em sẽ làm đám cuới, thuê một căn nhà nhỏ làm tổ ấm cho hai đứa! Không hiểu sao khi nghe những gì em kể, tôi thấy tim mình quặn lên đâu đớn. Phải rồi, đuơng nhiên yêu lâu là phải cuới, tất lẽ dĩ ngẫu, vậy mà sao tôi lại buồn thê thảm đến thế. Tôi cố kéo một nụ cuời chúc mừng em, tiện tay nâng ly ruợu uống một hơi hết sạch. Em xin phép dời đi vì ở đây không cho phép phục vụ đuợc nói chuyện quá lâu với khách hàng. Tôi ngồi lặng lẽ ở góc bàn, quan sát hai nguời họ làm việc. Thi thoảng tôi thấy họ nhìn nhau cuời. Quả thật, tôi không thể phủ nhận rằng họ rất đẹp đôi, giữa họ tồn tại một thứ tình cảm dung dị và tôi không dám chắc, nếu đuợc yêu em, tôi có thể trao cho em thứ tình cảm ấy không? Chưa bao giờ tôi thấy mình kém tự tin, cảm thấy bản thân mình nhỏ bé trc một thằng đàn ông khác như vậy. Mẹ tôi ngày càng sốt sắng chuyện vợ con của tôi. 25 chưa yêu ai, bà lo lắng là đúng, rồi bà tổ chức ra những cuộc gặp mặt sặc mùi kinh tế, nghĩa là, bà thuờng tìm cho tôi những cô gái con của những trọc phú giàu có, nổi tiếng trong giới kinh doanh. Điều này khá có lợi cho việc phát triển công ty của gia đình tôi. Nhưng buồn cười ở chỗ, tôi không thể ýeu thuơng nổi những cô tiểu thư đỏng đảnh, suốt ngày đi shoping ăn chơi nhảy múa ấy đuợc. Có lần mẹ đưa cho tôi hai vé xem phim, bắt tôi đưa nguời ta đi, nhưng chưa tới rạp chiếu phim, cô gái kia đã nhảy tót xúông xe,lao thẳng vào trung tâm thuơng mại, mua sắm cả buổi chiều không xong. Tôi phải làm cu li xách hết túi này đến túi kia, và quan trọng hơn, tôi đuợc kiêm luôn vai trò thủ quỹ. Sau đó cô ta dắt tôi kên bar nhảy nhót bù khú với đám bạn. Và màn uống ruợu như mấy gã đàn ông, tôi thực sự khiếp sợ nếu như sau này cô ta làm vợ tôi. Càng tiếp xúc với những cô gái khác, tôi càng cảm thấy không ai có thể sánh bằng Trúc. Tiếc là tôi gần như không còn đến 1% cơ hội nữa. Một buổi chiều, tôi lang thang tới nhà hàng Nhật, hơn hai tháng nay tôi mới có cơ hội ghé đến quán này. Tôi bất ngờ truớc thông tin em và Tùng đã nghỉ việc ở quán cách đây một tuần. Có lẽ em và cậu ta đã đuợc mời phỏng vấn và đã có việc làm nên mới nghỉ ở đây. Nhưng khi nghe quản lý quán nói vì quán sắp sang cho nguời khác nên hai nguời buộc phải nghỉ việc, tôi ra lo lắng, không biết giờ em đã tìm đuợc việc khác chưa? Thời buổi kinh tế thị truờng, tìm một việc có thu nhập ổn định đâu có dễ. Cũng may, nhờ tập hồ sơ xin việc mà quản lý đưa cho, tôi có thể lần ra số điện thọai, địa chỉ nhà mới của em. Cũng chính từ đây, tôi đã đẩy cuộc đời em sang một buớc ngọăt mới, mà có lẽ, nếu đuợc chọn lựa lại, tôi dám thề là em sẽ ko bao giờ lựa chọn cuộc sống đầy nuớc mắt như thế! Tôi chủ động liên lạc với em qua điện thọai, Theo Afamily Yêu một người “bán mình chuộc cha” Qua 1 người bạn, tôi biết nàng đang cần tiền, gia đình sắp bị siết căn nhà cuối cùng vì không đủ khả năng trả món nợ cầm cố ngân hàng . Nàng cần một số tiền để trả ngân hàng trước khi cả gia đình bị đẩy ra lề đường và với đồng lương nhân viên VP, con số này chỉ có...
Em khá bất ngờ khi thấy tôi biết thông tin về em, nhưng nhanh chóng sau đó, em lại tỏ ra xa cách bằng câu hỏi “- Anh gọi cho em có chuyện gì quan trọng không?” Tôi khá không vui về câu hỏi ẫy ngữ địêu ấy của em, nhưng lại nhẫn nại đáp - Anh đến nhà hàng Nhật, thấy quản lý nói em và Tùng đã nghỉ việc ở đó nên anh gọi cho em để xác nhận thôi. Em và Tùng vẫn ổn chứ? Im lặng vài giây, e đáp bằng gịong đuợm buồn - Vâng, chúng em nghỉ ở đó rồi, hiện giờ bọn e nhận gia sư theo giờ, làm mấy việc lặt vặt thôi! - Có đủ sống không? - Phải cố thôi, không đủ cũng phải làm cho bằng đủ – em cuời! Thật ra công ty của gia đình tôi đang cần tuyển thêm nhân sự, cô nhân viên truớc đây phụ trách mảng gặp gỡ khách hàng, lo phần hợp đồng với đối tác mới nghỉ sinh em bé ,thế nên chỗ đó vẫn trống, mấy ngày nay tôi bị các bản hợp đồng quay như chong chóng, tôi cần một nguời gíup đỡ tôi trong công việc. Theo tôi đuợc biết, truớc đây em cũng đã từng đuợc đào tạo kiến thức này tại truờng, chỉ cần để em cọ xát công việc một thời gian, tôi tin em có thể làm tốt công việc này, hơn nữa, lý do tôi ưu ái một sinh viên mới ra truờng như em,là vì tôi muốn nhân cơ hội này có thể gần gũi và hiểu về con nguời em hơn. Duờng như trong đầu tôi đã có sự sắp xếp hòan hảo, chỉ mong em sẽ nhận lời mời về đầu quân cho công ty tôi, như vậy mọi thứ sẽ ổn theo dòng chảy mà tôi sắp đặt. Nhưng quả thật, lời đề nghị này của tôi hơi đường đột, rất dễ bị em từ chối. Nhưng tôi tin, món quà béo bở này ko dễ gì mà có đuợc. Ở cái thời buổi này, khi mà một sinh viên ra truờng muốn có một công việc thì phải có đủ ba tiêu chí ” Quan hệ – Tiền tệ – Trí tuệ” thì em rõ ràng ko có đủ sức để tự mình leo lên khi mà hai trong ba tiêu chí em đều ko có đuợc. Cái ” Quan hệ ” ở đây ko phải là mối quan hệ trao đổi thân xác, à mà ko lọai trừ khả năng đó, quan hệ mà tôi nhắc đến chính là mối quan hệ con ông- cháu cha. Chắc hẳn trong số các bạn, trải qua mấy muơi năm cuộc đời, ít nhìêu cũng đã thấm nhuần cái đạo lý bất thành văn này rồi. ADVERTISEMENT Quay trở lại với câu chuyện giữa tôi và Trúc. Sau khi hỏi thăm qua vài câu hỏi linh khác bên lề cuộc sống của em, tôi mạnh dạn đi vào chủ đề chính. - Trúc này! Video đang HOT - Dạ! Tôi hơi nguợng ngập nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh nói rành mạch ý đồ của mình - Thật ra anh có chuyện này muốn bàn với em, nói qua điện thọai thì không tiện, hay là chúng ta gặp nhau ở quán nuớc nào đó đi, anh sẽ nói chi tiết hơn cho em rõ. - Chuyện gì vậy anh? - Gặp mặt hẵng nói nhé! Mà em yên tâm đi, anh gặp em để bàn về chuyện công vịêc thôi, ko hề có ý đồ nào khác, nên em ko phải lăn tăn. Thế này đi, nếu em ngại ko muốn anh đón thì em cứ chọn quán nào gần nhà em, nhắn tin cho anh địa chỉ, anh qua liền, vậy nha! Tôi nói một tràng rồi hấp tấp tắt máy, lạ thật, sao cứ đối diện với em là tôi lại mất hết bình tĩnh như vậy. Tôi cho xe về nhà, tắm rửa sạch sẽ, trút bỏ bộ vest công sở trên nguời, bận một bộ jeans áo thun trẻ trung, tóc sấy bồng chứ ko vuốt gel vào nếp như lúc ở công ty. Gặp em, dù không đẹp nhưng phải gây ấn tuợng. Tôi lần theo địa chỉ mà em cho, truớc mắt là một quán nuớc phong cách xì tin mà các em học sinh cấp 3 và sinh viên hay ngồi, bàn bệt kiểu Nhật, vài ba thức uống linh tinh, tôi phải có khăn lắm mới tìm đuợc chỗ đậu xe! Trúc ngồi ở bàn trong góc, sau chậu kiểng, em nhẹ nhàng trong mái tóc dài buông nhẹ, áo thun cổ bẻ, quần jeans kín đáo nhưng lại khéo léo tôn lên cái eo con kiến. Em gọi trước cho mình một ly trà sữa. Nhìn thấy tôi, tôi giơ tay ra hịêu, tôi từ tốn bứơc vào chào em. - Em đến lâu chưa? Xin lỗi vì anh tìm mãi mới có chỗ đậu xe. - Không sao, em cũng vừa mới đến thôi. À mà anh uống gì? - À , cà phê đá thôi em. Trúc kêu phục vụ mang cho tôi ly cà phê. Không khí hơi guợng gạo, tôi còn chưa kịp mở lời thì em đã lên tiếng - Anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với em, chuỵên gì vậy ạ? - Thật ra thì nhà anh mở một công ty chuyên thiết kế nội thất, hịên tại anh đang quản lý chi nhánh ở mìên Bắc, chị gái anh quản lý ở khu vực miền Nam. - Vâng, anh cứ tiếp đi ạ! . Thấy tôi ngập ngừng nên Trúc giục giã tôi nói hết ý, tôi tiếp - Vì vấn đề cá nhân nên nhân viên maketing bên anh xin nghỉ, mà anh thì rất luời tổ chức các cuộc phỏng vấn, rất mất thời gian và chọn nhân lực như vậy rất khó để bắt nhịp công việc. Anh muốn tìm nguời mà anh đã quan sát cả quá trình lao động và học tập của nguời ấy, không biết có chủ quan hay không nhưng anh mong rằng giá của mình qua cái quá trình đó không sai. Trúc không phản ứng, em khẽ cúi đầu chờ đợi tôi đi thẳng vào vấn đề. Đến nuớc này thì tôi không giấu giếm nữa, tôi mạnh dạn đề nghị - Nói vòng nói vo, cuối cùng anh cũng nói thẳng ra cho em hiểu, anh biết em học theo ngành này một thời gian dài, tin chắc em có khả năng gánh vác. Tuy thực tế sẽ có nhiều khó khăn nhưng anh giá cao ở em. Mong rằng em sẽ suy nghĩ về chuyện về công ty làm việc cho anh! Trúc uống một ngụm nuớc, nét mặt bỗng trầm tư suy nghĩ điều gì đó, đọan, em bất ngờ hỏi tôi - Sao anh lại chọn em? Thực tế thì chúng ta có khoảng thời gian tiếp xúc rất ít, hơn nữa lại chưa từng có cơ hội làm việc cùng nhau bao giờ. Anh lựa chọn em như vậy. Có phải đuờng đột quá không? - Mắt anh rất ít khi nhìn lầm nguời, có hai lý do để anh chọn em. Thứ nhất, em là nguời khá chu tòan, nhiệt tình, cởi mở. Điều đó anh đã đuợc mục sở thị khi em còn là phục vụ ở nhà hàng Nhật. Em có khả năng thuyết phục khách chọn nón khác, thay vì món mà họ chọn ban đầu. Thứ hai, anh coi trọng những nguời có ý thức tự cuờng tự lực, ko thích ỷ lại vào nguời khác, dùng nguời khác làm bàn đạp để đi lên. Anh tin, em sẽ là một nhân viên tốt. Trúc bật cuời vì hai lý do tôi đưa ra, không biết vô tình hay cố ý, em gợi lại chuyện xưa, cái ngày mà tôi tỏ tình với em truớc cổng truờng - Có phải anh đúc kết cái lý do thứ hai sau chuyện xảy ra vào ba năm truớc không? Tôi nghe mặt mình nóng ran, em nói có lẽ tôi giá hơi cao về em chứ thực sự em cũng giống như những nguời bình thuờng, chưa chắc đã biết ghìm lòng truớc cám dỗ. Dù sao đi nữa, tôi vẫn tin tuởng hòan tòan ỏ em. Câu chuyện của chúng tôi rẽ hẳn sang một huớng khác, vài ba câu chuyện thú vị thời sinh viên, những kỉ niệm có đuợc sau những năm tháng mài mông ở giảng đuờng. Tôi có cảm giác em không còn tỏ ra xa lạ với tôi nữa. Thực sự điều này đã khiến cho tôi rất vui. Ngồi một lúc khá lâu, tôi có địên thọai. Là mẹ kêu tôi về dùng bữa tối, hình như hôm nay nhà có khách. Tôi ái ngại không muốn ra về, nhưng em duờng như hiểu ý, em nói múôn suy nghĩ thêm về lời đề nghị này, ngày mai em sẽ trả lời tôi. Tạm biệt em tại quán, tôi lên xe phóng về nhà, tâm trạng vui phơi phới. Quả thật nhà tôi hôm nay có khách quý, trong lúc xe vào gara tôi đã kịp nhìn thấy một chiếc xe khác đậu ở truớc cổng. Vừa buớc vào phòng khách, mẹ tôi đã đon đả kéo tôi vào giới thịêu - Giới thiệu với anh chị và cháu, đây là Bình, con trai nhà tôi. Hiện đang quản lý công ty thay cho tôi. Thằng con zai mà tôi hay nhắc với anh chị đó! Hai vị khách trung niên nheo mẳ nhìn tôi cuời hài lòng, còn cô gái kia thì có vẻ không để tâm lắm. Rõ ràng là tôi bắt gặp cô ta nhìn tôi, bĩu môi kiểu chê bai, tôi có làm gì cô ta đâu cơ chứ Mẹ tôi thì chắc không để ý, bà tiếp tục giới thịêu - Đây là bác Kim với bác Thành, là bạn chơi cùng mẹ từ hồi còn là học sinh, cũng là đối tác làm ăn lâu dài với công ty nhà mình, kia là em Lan, con gái hai bác ấy, kém con 3 đấy. Hai đứa làm quen đi! Tôi cố vẽ nụ cuời tuơi hết mức có thể, lịch thiệp hết mức quay ra chào hỏi cô gái ngồi ngay trước mắt, cô ta hanh chóng đáp lại bằng câu nói hờ hững ” chào anh” guơng mặt không cảm xúc, tôi biết ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ta đã không ưa tôi. Biết ngay cuộc gặp gỡ của các vị bô lão ngàu hôm nay chỉ là cái cớ, mục đích chính cũng ko ngọai trừ khả năng mai mối. Không để mẹ mất mặt với hai cố hữu, tôi tỏ ra ga lăng trong bữa ăn, liên tiếp gắp đồ ăn cho cô ta, còn cô ta cũng giả vờ đón nhận thành ý của tôi, mặc dù thái độ như muốn ném hết chỗ đồ ăn tôi gắp cho chó ăn. Với tôi, cuộc gặp gỡ này hòan tòan thất bại. Chờ ba vị khách quý ra về. Mẹ tôi vui mừnh kéo tôi vào nhà, dò hỏi xem ý tôi có thích cô ta không? Thích hay không thích thì quan trọng gì, vấn đề là cô ta rất ghét tôi. Dù có đứt dây thần kinh thị giác thì tôi vẫn rõ điều đó Theo Afamily Nếu được chọn lại em có lấy anh không – Phần 1 Chẳng ai khi yêu mà không biết đến chữ ghen, càng ghen, chứng tỏ họ càng yêu và sợ làm tuột mất đối phuơng. Tôi đã từng nghĩ đơn giản, tôi ghen chứng tỏ tôi yêu vợ, và cô ấy sẽ vì thế mà cảm thấy bản thân cô ấy với tôi quan trọng đến nhuờng nào. Nhưng rồi, chính cái sự ghen...
nếu được chọn lại em có lấy anh không