Chương 21: Vợ! Em trốn nhà theo trai; Chương 22: Kính Thiên Minh, chờ em Chương 23: Chúng ta gạo nấu thành cơm được không? Chương 24: (H+) Động phòng hoa chúc muộn; Chương 25: Ăn trọn vợ yêu; Chương 26: Trinh tiết không đáng sợ một xu!
Chị ấy nói (mà cứ như nói giùm em): Anh sợ nói yêu em muộn màng - Thì đừng nói/ Bao nhiêu năm rồi tôi chán biết bao nhiêu những người… đàn ông đến nói mà cũng sợ, thì nói gì đến yêu. (*) Mà em không cần phải nói, anh biết em còn yêu anh. Chứ em mà chán thì em không buồn làm thơ như chị ấy. Em sẽ cắt cái bụp anh không thương tiếc.
Vương Tuấn Khải rất khoa trương cười ngã xuống ghế sô pha, bộ phim thứ nhất của Dịch Dương Thiên Tỉ anh đã xem qua, kể về chuyến phiêu lưu của một cậu nhóc và một chú chó. "Anh mà còn cười nữa là tôi quy tắc ngầm anh đấy.". Nếu như nói đến điểm nào của
Tặng tớ, tặng bạn - những kẻ ngốc nghếch luôn tự làm mình đau Rao bán trái tim - Keng Chàng nói với nàng: con gái chẳng ảnh hưởng đến ý chí của chàng trong cuộc sống, tất cả đã được lập trình sẵn, như một cỗ máy tự động hóa, nhưng chàng lại có số sát…
Em đừng lo lắng quá! - YunHo mỉm cười xoa mái đầu đỏ của cậu bé-Boss cần em nói chuyện với cậu Kim không ạ? - SungGyu ngẩng lên nhìn hắn bằng cặp mắt hí của mình.-Cậu ấy đang hoảng sợ lắm! Em cẩn thận chút nhé!
tsdCIU. Năm năm trước Hà Cẩm Vân vào tù, dùng tự do năm năm trả giá cho tội lỗi của mẹ kế mình. Ngày cô ra tù, hắn tổ chức một bữa tiệc chúc mừng cô, hắn nói rằng cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.“Hà Cẩm Vân, em chỉ là món đồ trong tay tôi, tôi chơi còn chưa chán, em muốn chạy?”Bị giam cầm, bị hành hạ, Hà Cẩm Vân chịu đủ rồi. Cô nói với hắn, nếu cô sinh con cho hắn, để đứa trẻ làm con của hắn và người phụ nữ đang nằm trêи giường bệnh kia, hắn sẽ trả lại tư do cho cô chứ?
"- Anh tên gì?- Niệm Chào anh! Em tên Mun."Những đoạn kí ức tươi đẹp của cậu bé mười tuổi tên Niệm Kha và cô bé bảy tuổi tên Mun trong Cô nhi viện Hợp An, sẽ là những kí ức tươi đẹp còn lại của Kha ở được nửa năm trong Cô nhi viện Hợp An thì có người đến đón anh. Mun nghe mấy cô trong Cô nhi viện nói họ là người thân của anh, muốn đem anh về nuôi dưỡng thay ba mẹ đã mất của anh. Ngày anh rời Cô nhi viện, Mun đeo cho anh chiếc vòng tay bằng chỉ do Mun đan, dặn anh đừng quên Mun, nhớ quay lại tìm Mun. Anh gật đầu, còn móc tay hứa với xe hơi màu đen từ từ xa dần, xa dần, nước mắt Mun cũng theo bóng chiếc xe ngày một rơi xuống, ướt cả hai gò má hồng hồng. Chiếc vòng tay đan bằng mấy sợi chỉ màu được Mun nắm thật chặt trong bàn tay, tự hứa với mình nhất định cô sẽ gặp lại anh, nhất định là như thế.......Một ngày của nhiều năm sau mưa như trút nước, màn đêm ngự trị cả không gian khiến người ta có cảm giác âm u khó hơi không ngừng lao vút đi dưới màn mưa nặng hạt, tựa hồ không quan tâm đến những thứ bên ngoài. Thân thể ai kia bé nhỏ, cả người vì dầm mưa mà ướt sủng, chân không ngừng tiến về phía Kha! Cứu em... Kha! Anh đâu rồi...Tiếng Yên Chi yếu ớt vang lên trong cổ họng, đôi môi tái nhợt không ngừng hoảng loạn kêu gào, bóng dáng gầy đến thương tâm, hàng mi đọng nước mưa nặng trĩu. Trước mắt cô dường như có cả một bức màn mưa chắn ngang, khiến thị lực vốn đã yếu của cô càng không nhìn thấy đang ở đâu cô không biết. Cô đang đi đâu cô cũng không biết. Điều cô biết duy nhất là cô muốn chạy trốn khỏi căn nhà đó, cô muốn tìm anh, Niệm Kha của cô. Cô phải tìm được anh, bởi bây giờ chỉ có anh mới có thể che chở cho cô. Cô phải tìm được anh. Cô phải nhanh chóng tìm được thắng xe phanh gấp vang lên cùng lúc với một tiếng ầm xé nát cả tiếng mưa ánh đèn từ chiếc xe hơi mơ màng chiếu thẳng vào đôi đồng tử của Yên Chi, đôi tai cô ù ù vang lên những âm thanh hỗn tạp. Cô hình như thoáng thấy bóng người trước mặt rất mờ. - Cô gái, cô có sao không?Máu hòa vào nước mưa tan đi nhanh chóng. Khứu giác nhạy bén của Yên Chi có thể cảm nhận rõ ràng mùi tanh của máu. Khắp cơ thể cô truyền tới một cơn đau thấu xương thịt. Nhưng trong phút chốc cơn đau bỗng nhiên tan biến, cả người cô nhẹ bẫng, cô thấy mình tựa như đang nằm trên một đám mây trôi. Tâm trí cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô chợt nhớ, rất nhiều chuyện trước đây từng xảy ra. Kí ức bao năm qua hiện lên chân thực."- Yên Chi! Có phải cô thấy tôi không thỏa mãn được cô nên cô đi tìm đàn ông?- Niệm Kha! Em không có. Anh phải tin em!- Tin cô? Tôi thà tin vào mắt của mình."Cô nhớ rồi. Đó là lần đầu tiên Niệm Kha lớn tiếng quát mắng cô, còn đánh cô. Sau hôm đó, chuỗi ngày bi kịch của cô cũng đến."- Cầu xin anh! Anh đừng phá bỏ đứa bé, nó là con của anh mà!- Làm sao tôi biết đứa nghiệt chủng trong bụng có phải con tôi? Hay là tình nhân của cô?- Anh phải tin em! Đợi đến lúc em sinh đứa bé ra thì sẽ chứng minh được nó là con Cô cắm sừng tôi còn muốn tôi giữ con cho cô?- Em không có, thật sự không có. Em xin thề, em chỉ có mình anh. Kha! Anh phải tin em, nó là con của chúng ta. Chẳng phải anh rất yêu trẻ con sao? Anh sẽ không ra tay tàn nhẫn với đứa bé phải không?Chút sức lực cuối cùng cô vẫn nắm lấy vạt áo hắn mà cầu xin, cô hy vọng mình có thể chạm đến tâm can của hắn. Nhưng cô đã khi chìm vào vô thức do thuốc mê, Yên Chi nghe giọng hắn vang Cho dù là con tôi, tôi cũng không muốn cô làm mẹ nó. Cô không có tư cách mang thai con của tôi."Yên Chi mơ màng nhớ tất cả mọi chuyện. Từ lúc cô gả cho hắn, hạnh phúc có, đau khổ lại càng nhiều hơn, đến lúc cô bị điên loạn cô mới thực sự được giải thoát. Cô cười chế giễu bản thân nhu nhược ngu muội. Vừa lúc nãy cô còn ngốc nghếch chìm trong điên loạn mà gọi tên hắn. Bây giờ cô thực sự tỉnh táo rồi cô mới biết với hắn, cô chỉ có hận!Văn Niệm Kha, ngay từ đầu hắn không yêu cô, vì sao lại một mực muốn cưới cô? Đứa con chưa thành hình của cô bị hắn cướp đoạt, đôi mắt sáng của cô vì hắn mà mù lòa, tâm trí cô vì hắn mà điên loạn. Chỉ vì một đoạn tình duyên tốt đẹp của nhiều năm về trước, khiến cô quên đi tất cả mọi đề phòng của bản thân, dùng sự chân thành gõ cửa trái tim hắn. Cô có ngờ đâu, bao nhiêu năm trôi qua, chỉ mình cô còn nhớ có cậu bé cười với mình trong Cô nhi viện Hợp tối ôm lấy cô, tất cả tình yêu thương cô từng dành cho hắn chẳng khác nào làn khói, mọi thứ đều tan biến. Mãi mãi không có tình yêu, chỉ có hận thù và chán Chi thấy mình bay lơ lửng trên không, cô thậm chí còn nhìn thấy chính mình nằm trong vũng máu, xung quanh cô có rất nhiều người, mưa vẫn rơi không ngừng. Cô nở nụ cười quay đầu bay thúc rồi, cuộc đời cô có lẽ chỉ đi đến đây thôi. Cũng không kịp trả thù, không kịp gặp mặt những người thân yêu của mình. Nhưng cô không còn cách nào khác, thần chết đến rồi, cô phải đi thôi."Văn Niệm Kha, nếu có kiếp sau Hà Yên Chi này sẽ không bao giờ yêu anh nữa."- Yên Chi! Em đừng rời bỏ anh, cầu xin tiếng của Niệm Kha! Hắn đang nói gì cô nghe không hiểu? Hay là tai cô có vấn đề? Đúng, nhất định là cô nghe nhầm, cô chết người vui nhất có lẽ là hắn. Không lý nào hắn lại cầu xin cô đừng rời bỏ hắn. - Mun! Anh sai rồi, em đừng rời bỏ anh, xin em!Mun sao? Hắn gọi cô là Mun sao? Chuyện gì thế này, cô không hiểu? Ngay bây giờ ai đó nói với cô chuyện gì đi. Tất cả mọi thứ cô đã định buông bỏ để đi vào cõi hư vô, cớ sao vào giờ phút này xuất hiện chuyện khiến cô vướng bận không thể rời chốc Yên Chi bỗng nhiên thấy cả người bị kéo ngược trở lại. Kéo toàn bộ kí ức xoay chuyển cùng lúc. Đưa kí ức ấy trở về thời điểm hai năm trước.
Giới thiệuHà Cẩm Vân thành người gánh tội thay cho mẹ kế, năm năm của cô phải trôi qua trong tù...Thanh xuân, tự do, mơ ước, hy vọng,..hết thảy dường như đều đã bị chốn ấy ăn mòn cả rồiNgày cô được phóng thích, hắn tổ chức một buổi tiệc, vui vẻ nói với cô rằng"Trò chơi lúc này mới chính thức bắt đầu!"Hắn còn nói rằng cô chỉ là món đồ chơi, hắn còn chưa chán đâu, hắn không cho phép cô chạy giam cầm, bị hành hạ, Hà Cẩm Vân chịu đủ rồi. Cô nói với hắn, nếu cô sinh con cho hắn, để đứa trẻ làm con của hắn và người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh kia, hắn sẽ trả lại tư do cho cô chứ?
Lặng im em đếm trên từng bước chân âm thầmVà nghe cơn gió nào vừa thoáng qua rất lạnhTưởng như anh vẫn còn ở nơi đây nói cườiĐể cho em tựa vào bờ ai anh khóc lênNhiều khi em thấy tim mình xốn xao trong lòngLà khi em nhớ về từng dấu yêu hôm nàoNgày xưa bên nhau em đã nói câu chia lyĐể giờ quay lưng lòng lại đauTình yêu em trao mãi không hề phaiMà vì con tim nhân giân mãi như đùa vuiTưởng rằng mây trôi vậy thôi cũng sẽ quay vềVề lại bên em như ngày xưa anh hỡiMột ngày ta xa nhau mới biết yêu làNgàn lần tim đau nhói nhưng sao vẫn chờLặng thầm một mình em đêm nay mưa nhiềuEm nhớ anh!!!How to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
Thích bài kết phim hơn Ca khúcTình yêu muộn màng Sáng tác Lê Anh Dũng Ca sĩ Đồng Lan Lời bài hát Ánh hoàng hôn chiều nay nghêng bóng để lại những nỗi nhớ vơi đầy. Theo thời gian chỉ còn lại trong giấc mơ của ngày hôm qua Khi tình yêu chìm vào lầm lỗi trở thành nỗi đau mang hận thù Từng khoảng trống cô đơn xoá đi lời hẹn hôm nào. Những cay đắng ngập tràn ký ức trở về trong cơn mưa giá lạnh Đã vùi lấp từng ngày cùng với ước mơ con thuyền hạnh phúc Phút lầm lỡ để rồi nuối tiếc khi nhận ra chẳng còn gì nữa Buồn vui giờ đây nguội lạnh theo những đêm thâu Muộn màng tình yêu còn mãi và tha thứ cho nhau Để những lầm lỗi theo tháng năm phai mờ Đi tìm lại mình trong dòng đời lẫn toan tính Hận thù của những ngày qua rồi cũng sẽ khép lại Đầy vơi đớn đau ngủ yên trong lòng Vẫn như kiếm tìm, giấc mơ hôm nào mỏng manh .......phía cuối con đường Anh Doãn Quốc Đam đeo kính trông ngầu bao nhiêu thì giờ lại bỏ kính rùi Bản gốc của ca sĩ Đồng Lan Xem thêm [Lyrics] - Yêu Là Thế Ư - Ost Hướng Dương Ngược Nắng - Hương Ly Chỉnh sửa cuối 26 Tháng tư 2021 nhạc phim ost
nói yêu em muộn màng