Đêm ngày em ao ước với muôn ánh sao ngàn. Mong tình yêu song ta không phôi trộn ngày sau. ĐK1: Vậy mà anh đi mãi chẳng trở lại với em. Chẳng biết em cần có anh bên em lúc bi thiết vui. Những kỷ niệm dấu yêu cứ ngỡ đã ngủ vùi. Nhưng vị sao nhiều khi em thấy cay khoé môi mềm. 2. Hồ Chí Minh cấp ngày 03/09/2021. Chịu trách nhiệm nội dung: Nhà báo, TS. Võ Danh Hải. Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản. Vận hành và phát triển bởi Công ty Cổ phần Yêu Thể Thao. 1.1 Mạnh mẽ và khá nóng nảy. Nguồn năng lượng dồi dào luôn tồn tại trong người Kim Ngưu khiến cô nàng có nhiều kỳ vọng vào cuộc sống đầy sắc màu này. Tính cách nhiệt huyết và mạnh mẽ đã thúc đẩy nàng ta làm mọi điều mình muốn mà không phải e dè bất cứ một [NaKook] [TaeNayeon Ver] Không Thể Yêu Em Được Một Ngày Hay Sao? [NaKook] Tác giả: ImNaKookie Đọc Truyện Mười năm cô dõi theo bóng anh âm thầm, còn năm năm chờ đợi anh, dành cả nửa đời người ra yêu anh. Anh không hề yêu cô. Bên cô một ngày, xa lánh cô mười năm. Anh luôn nghĩ rằng mình hận cô. Để viết được đoạn văn trình bày suy nghĩ của em về thế hệ trẻ việt nam thời kháng chiến chống Mĩ, ở đây các em cần phải hiểu rõ và xác định đối tượng là: Thao, Nho, Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi ; Anh thanh niên, cô kĩ sư trong Lặng lẽ Sa Pa; và những người lính lái xe dũng cảm trong Bài thơ i7NxI. Anh quay mặt bước đi, em vẫn ở đây Gia Ái ngồi một mình trước thư viện ngắm những giọt mưa rơi. Cô đánh chân lên xuống liên tục còn miệng thì ngậm một cây kẹo mút. Dáng vẻ hết sức ung dung thoải mái. Gia Ái có mang theo ô nhưng cô lại thích ngồi ở đây, vì về đến nhà cũng chỉ có một mình trong khi cô rất sợ cô đơn. Hơn nữa… anh ấy vẫn chưa đi ngang qua hồ lúc này đã điểm năm giờ hai mươi phút. Có lẽ do trời mưa nên hôm nay anh về trễ. “Nếu vậy thì chờ thêm một lát.” Gia Ái gật đầu tự tán thành. Vậy là cô lại ngồi đó chờ thêm một tiếng nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu. Những giọt mưa đã ngưng hẳn, sân trường ngày càng vắng. “Có lẽ hôm nay anh ấy không đi học.” Gia Ái thở dài một tiếng rồi bắt đầu đi bộ ra trạm xe không chờ được người nhưng tâm trạng cô vẫn rất tốt. Bởi chuyện này không phải lần đầu và vui vẻ là bản tính xưa nay của Gia Ái. Có điều hôm nay cô không phải thất vọng. Đi gần đến cổng trường, cô đã thấy người mình muốn Ái dừng lại đứng nhìn anh đi qua cười nói với bạn mình. Ánh mắt anh quét đến chỗ cô đứng trong một giây rồi lập tức nhìn đi nơi khác. Đến khi anh đã khuất tầm mắt, cô khẽ nở nụ cười, nhún nhảy bước ra khỏi cổng trường. Gia Ái không hề thấy buồn vì thái độ của anh. Từ trước đến nay Ngô Minh Hy vẫn luôn đối xử với cô như đến nhà, vừa cất cặp sách thì cô đã chạy xuống nhà bếp tìm dì Lan. Dì vốn là quản gia của nhà họ Huỳnh kiêm luôn bảo mẫu của Gia thử mấy món ăn dì Lan chuẩn bị rồi mỉm cười tán thưởng“Dì vẫn là nhất. Món nào cũng ngon. Ngày mai là chủ nhật, con lại được nghỉ lớp học đàn. Dì dạy con học nấu mấy món mới nha!”“Sao con không đi chơi với bạn bè? Cứ rảnh rỗi thì lại đòi học nấu nướng.” Dì Lan ngồi xuống đối diện cô nói.“Họ đều bận cả. Sắp đến kỳ thi rồi mà. Với lại…” Gia Ái tươi cười. “… con phải học để sau này có thể nấu cho anh ấy ăn.”Dì Lan bật cười nhìn cô“Con lúc nào cũng vậy. Hôm nay có gặp cậu Hy không?”“Dạ có. Hình như hôm nay anh ấy đi chơi với bạn, con chờ hết hai tiếng mới thấy anh Hy về. Mà cũng may là con ở lại chờ.” Gia Ái vừa ăn vừa nói.“Cậu ấy có nói chuyện với con không?”Cô lắc đầu“Anh Hy vẫn thích phớt lờ con. Nhưng cũng chẳng sao, con quen rồi!”Nghe vậy nét mặt dì Lan thoáng chút không vui, giọng dì trầm xuống.“Ái! Con thích cậu Hy đến vậy sao?”Gia Ái gật đầu ngay tắp lự, vẫn là nét cười“Thì hai nhà đã hứa sau này sẽ để cho bọn con kết hôn mà. Thích chồng tương lai của mình cũng là lẽ đương nhiên thôi. Dì thấy phải không?”Dì Lan không trả lời, chỉ khẽ buông tiếng thở dài. Cô chủ này từ bé đến lớn đều là do bà chăm sóc. Bà sớm đã xem cô là con gái. Gia Ái tuy sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại vô cùng thiếu thốn tình cảm. Năm Gia Ái bảy tuổi mẹ cô đã bỏ đi theo người đàn ông khác. Cha cô chẳng rõ có phải vì vậy mà rất ít khi về nhà. Một năm mười hai tháng cô gặp cha mình chưa đến năm lần. Lúc nào ông cũng vội vã về rồi vội vã Ái thường hay tươi cười nhưng chỉ cô mới hiểu rõ nỗi cô đơn của bản thân. Bao nhiêu tình cảm cô dồn hết cho Ngô Minh Hy. Cậu ấy là con trai bạn thân của ông chủ. Từ năm Gia Ái được mười tuổi thì hai nhà đã ước hẹn cho cả hai kết hôn. Cậu Hy đó cái gì cũng tốt nhưng lại không hề thích Gia Ái. Lúc nào gặp nhau cậu ta cũng lạnh lùng với cô. Gia Ái chẳng lấy làm phiền, việc gặp cậu mỗi ngày cũng đủ khiến cô vui vẻ. Gia Ái được thừa kế nét đẹp của mẹ mình nhưng lại nhận luôn cả tính lụy tình của chủ vốn rất yêu vợ, ngày cả hai ở bên nhau ông lúc nào cũng chiều chuộng bà ấy. Đến khi cô sinh ra ông chủ đã vui đến nỗi mở tiệc ăn mừng, còn đặt tên cô là Gia Ái để chỉ về gia đình hạnh phúc của mình. Khoảng thời gian đó chỉ cần rảnh rỗi là ông lại ở bên cạnh chăm sóc cô. Nhưng rồi bà chủ lại bỏ ra đi cùng người tình cũ, gia đình sụp đổ, ông chủ trở nên lầm lì ít nói, cũng rất ít khi dành thời gian cho con gái mình. Gia Ái rất hiểu chuyện, cô chưa bao giờ nhõng nhẽo đòi mẹ hay trách cứ cha. Lúc nào cũng là nụ cười tươi sáng trên môi. Có điều như vậy càng đau lòng hơn.“Dì Lan, con ăn xong rồi! Con lên phòng làm bài nha.” Gia Ái nói xong thì bắt đầu đi lên lầu. Ở đây dì Lan nhìn theo chỉ khẽ lắc nói anh Minh Hy sắp ra nước ngoài du học rồi!”“Thật không?”“Sao cậu biết?”“Thì anh trai mình cùng thuộc đội bóng rổ với anh Hy mà! Nghe ảnh nói phải rời đội. Kỳ thi tốt nghiệp cũng không tham gia luôn. Mà…”Giọng nói đó dừng lại đột ngột bởi một tiếng động rất lớn. Gia Ái đang lao ra khỏi phòng học, làm đổ luôn cả chiếc bàn con của mình. Cô chạy một mạch đến lớp của Ngô Minh Hy, chần chừ giây lát thì bước vào. Gia Ái đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, đồng thời cũng thu hút hết những ánh mắt bên trong.“Xin hỏi…” Cô lên tiếng nói với người đang lau bảng đen, cậu ta gật đầu khích lệ ngay lập tức. “… Xin hỏi anh Hy hôm nay có đi học không ạ?”“À! Hy hả? Có, cậu ấy vừa…”“Tìm tôi có việc gì?” Một giọng nói phát ra từ phía sau làm Gia Ái giật mình quay lại.“Em có chuyện muốn hỏi anh.” Cô nhỏ nhẹ trả Minh Hy nhìn cô với chút khó chịu rồi xoay người đi về phía cầu thang vắng người, Gia Ái cũng bắt đầu bước theo.“Có chuyện gì?” Minh Hy hỏi khi cả hai đã khuất tầm mắt của người khác.“Em… em nghe nói anh muốn đi du học. Có đúng không?”“Phải. Nghe được câu trả lời rồi thì về lớp đi!” Anh vừa nói xong đã cất bước quay trở lại phòng Ái vội vàng ngăn anh“Nhưng… nhưng anh đi bao lâu?”“Năm năm.”“Vậy anh du học ở đâu?” Giọng Gia Ái ngày càng Hy bật cười có chút nhạo báng rồi xoay người lại nhìn thẳng vào cô“Sao hả? Đến đi du học cũng muốn đi cùng sao? Sẵn tiện tôi nói luôn. Đừng đến tìm tôi. Bấy nhiêu năm học chung trường cũng đủ rồi!” Anh nói rồi dứt khoát bỏ đi, để mặc Gia Ái đứng đó nhìn theo.“Không sao! Năm năm thôi mà, em có thể chờ!” Gia Ái hít một hơi sâu rồi mỉm cười. Cô đã đợi cha mình suốt mười năm, năm năm thì có là gì. Tác giả Thể loại Truyện Teen, Ngôn TìnhNguồn Gác SáchTrạng thái FullSố chương 54Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Những cảm giác của mối tình đơn phương đau khổ biết chừng nào. Mười năm cô dõi theo anh âm thầm , còn năm năm chờ đợi anh , dành cả nửa đời người ra yêu không hề yêu cô nên một ngày bên cô đồi lại mười lăm ngày xa anh luôn nghĩ rằng mình hận ngày anh ở bên cô được đổi lấy nửa đời cô yêu anh nhưng anh luôn cảm giác anh không có lợi trong truyện sinh ra là công chúa nhưng lại phải sống như phù thủy. Lỗi của em chỉ có một. Chính là yêu anh!Em không muốn làm hoa bạch trà nhưng thứ em có thể chọn chỉ là chờ đợi. Em mong viết nên một câu chuyện cổ tích, nhưng phải làm thế nào để hoàng tử nhận ra tình yêu của phù thủy? Cho dù chỉ là một ngày, vẫn không thể yêu em sao? Anh quay mặt bước đi, em vẫn ở đây chờ. Jeon Jungkook ngồi một mình trước thư viện ngắm những giọt mưa rơi. Cậu đánh chân lên xuống liên tục còn miệng thì ngậm một cây kẹo mút. Dáng vẻ hết sức ung dung thoải mái. Jungkook có mang theo ô nhưng cậu lại thích ngồi ở đây, vì về đến nhà cũng chỉ có một mình trong khi cậu rất sợ cô đơn. Hơn nữa... anh ấy vẫn chưa đi ngang qua đây. Đồng hồ lúc này đã điểm năm giờ hai mươi phút. Có lẽ do trời mưa nên hôm nay anh về trễ. "Nếu vậy thì chờ thêm một lát." Jungkook gật đầu tự tán thành. Vậy là cậu lại ngồi đó chờ thêm một tiếng nữa nhưng vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu. Những giọt mưa đã ngưng hẳn, sân trường ngày càng vắng. "Có lẽ hôm nay anh ấy không đi học." Jeon Jungkook thở dài một tiếng rồi bắt đầu đi bộ ra trạm xe buýt. Dù không chờ được người nhưng tâm trạng cậu vẫn rất tốt. Bởi chuyện này không phải lần đầu và vui vẻ là bản tính xưa nay của Jungkook. Có điều hôm nay cậu không phải thất vọng. Đi gần đến cổng trường, cậu đã thấy người mình muốn gặp. Jungkook dừng lại đứng nhìn anh đi qua cười nói với bạn mình. Ánh mắt anh quét đến chỗ cậu đứng trong một giây rồi lập tức nhìn đi nơi khác. Đến khi anh đã khuất tầm mắt, cậu khẽ nở nụ cười, nhún nhảy bước ra khỏi cổng trường. Jungkook không hề thấy buồn vì thái độ của anh. Từ trước đến nay Kim Taehyung vẫn luôn đối xử với cậu như vậy. Về đến nhà, vừa cất cặp sách thì cậu đã chạy xuống nhà bếp tìm dì Lee. Dì vốn là quản gia của nhà họ Jeon kiêm luôn bảo mẫu của Jungkook. Cậu thử mấy món ăn dì Lee chuẩn bị rồi mỉm cười tán thưởng "Dì vẫn là nhất. Món nào cũng ngon. Ngày mai là chủ nhật, con lại được nghỉ lớp học đàn. Dì dạy con học nấu mấy món mới nha!" "Sao con không đi chơi với bạn bè? Cứ rảnh rỗi thì lại đòi học nấu nướng." Dì Lee ngồi xuống đối diện cậu nói. "Họ đều bận cả. Sắp đến kỳ thi rồi mà. Với lại..." Jungkook tươi cười. "... con phải học để sau này có thể nấu cho anh ấy ăn." Dì Lee bật cười nhìn cậu "Con lúc nào cũng vậy. Hôm nay có gặp cậu Kim không?" "Dạ có. Hình như hôm nay anh ấy đi chơi với bạn, con chờ hết hai tiếng mới thấy Taehyung về. Mà cũng may là con ở lại chờ." Jungkook vừa ăn vừa nói. "Cậu ấy có nói chuyện với con không?" Cậu lắc đầu" Anh Taehyung vẫn thích phớt lờ con. Nhưng cũng chẳng sao, con quen rồi!" Nghe vậy nét mặt dì Lee thoáng chút không vui, giọng dì trầm xuống. "Jungkook! Con thích cậu Kim đến vậy sao?" Jeon Jungkook gật đầu ngay tắp lự, vẫn là nét cười "Thì hai nhà đã hứa sau này sẽ để cho bọn con kết hôn mà. Thích chồng tương lai của mình cũng là lẽ đương nhiên thôi. Dì thấy phải không?" Dì Lee không trả lời, chỉ khẽ buông tiếng thở dài. Cậu chủ này từ bé đến lớn đều là do bà chăm sóc. Bà sớm đã xem cậu là con trai. Jungkook tuy sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại vô cùng thiếu thốn tình cảm. Năm Jungkook bảy tuổi mẹ cậu đã bỏ đi theo người đàn ông khác. Cha cậu chẳng rõ có phải vì vậy mà rất ít khi về nhà. Một năm mười hai tháng cậu gặp cha mình chưa đến năm lần. Lúc nào ông cũng vội vã về rồi vội vã đi. Jungkook thường hay tươi cười nhưng chỉ cậu mới hiểu rõ nỗi cô đơn của bản thân. Bao nhiêu tình cảm cậu dồn hết cho Kim Taehyung. Cậu ấy là con trai bạn thân của ông chủ. Từ năm Jungkook được mười tuổi thì hai nhà đã ước hẹn cho cả hai kết hôn. Cậu Kim đó cái gì cũng tốt nhưng lại không hề thích Jungkook. Lúc nào gặp nhau anh ta cũng lạnh lùng với cậu. Jungkook chẳng lấy làm phiền, việc gặp anh mỗi ngày cũng đủ khiến cậu vui vẻ. Jungkook được thừa kế nét đẹp của mẹ mình nhưng lại nhận luôn cả tính lụy tình của cha. Ông chủ vốn rất yêu vợ, ngày cả hai ở bên nhau ông lúc nào cũng chiều chuộng bà ấy. Đến khi cậu sinh ra ông chủ đã vui đến nỗi mở tiệc ăn mừng, còn đặt tên cậu là Jungkook để chỉ về gia đình hạnh phúc của mình. Khoảng thời gian đó chỉ cần rảnh rỗi là ông lại ở bên cạnh chăm sóc cậu. Nhưng rồi bà chủ lại bỏ ra đi cùng người tình cũ, gia đình sụp đổ, ông chủ trở nên lầm lì ít nói, cũng rất ít khi dành thời gian cho con trai mình. Jeon Jungkook rất hiểu chuyện, cậu chưa bao giờ nhõng nhẽo đòi mẹ hay trách cứ cha. Lúc nào cũng là nụ cười tươi sáng trên môi. Có điều như vậy càng đau lòng hơn. "Dì Lee, con ăn xong rồi! Con lên phòng làm bài nha." Jungkook nói xong thì bắt đầu đi lên lầu. Ở đây dì Lee nhìn theo chỉ khẽ lắc đầu. - "Nghe nói anh Taehyung sắp ra nước ngoài du học rồi!" "Thật không?" "Sao cậu biết?" "Thì anh trai mình cùng thuộc đội bóng rổ với anh Taehyung mà! Nghe ảnh nói phải rời đội. Kỳ thi tốt nghiệp cũng không tham gia luôn. Mà..." Giọng nói đó dừng lại đột ngột bởi một tiếng động rất lớn. Jungkook đang lao ra khỏi phòng học, làm đổ luôn cả chiếc bàn con của mình. Cậu chạy một mạch đến lớp của Kim Taehyung, chần chừ giây lát thì bước vào. Jungkook đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, đồng thời cũng thu hút hết những ánh mắt bên trong. "Xin hỏi..." Cậu lên tiếng nói với người đang lau bảng đen, anh ta gật đầu khích lệ ngay lập tức. "... Xin hỏi anh Taehyung hôm nay có đi học không ạ?" "À! Taehyung hả? Có, cậu ấy vừa..." "Tìm tôi có việc gì?" Một giọng nói phát ra từ phía sau làm Jungkook giật mình quay lại. "Em có chuyện muốn hỏi anh." Cậu nhỏ nhẹ trả lời. Kim Taehyung nhìn cậu với chút khó chịu rồi xoay người đi về phía cầu thang vắng người, Jungkook cũng bắt đầu bước theo. "Có chuyện gì?" Taehyung hỏi khi cả hai đã khuất tầm mắt của người khác. "Em... em nghe nói anh muốn đi du học. Có đúng không?" "Phải. Nghe được câu trả lời rồi thì về lớp đi!" Anh vừa nói xong đã cất bước quay trở lại phòng học. Jeon Jungkook vội vàng ngăn anh "Nhưng... nhưng anh đi bao lâu?" "Năm năm." "Vậy anh du học ở đâu?" Giọng Jungkook ngày càng nhỏ. Kim Taehyung bật cười có chút nhạo báng rồi xoay người lại nhìn thẳng vào cậu "Sao hả? Đến đi du học cũng muốn đi cùng sao? Sẵn tiện tôi nói luôn. Đừng đến tìm tôi. Bấy nhiêu năm học chung trường cũng đủ rồi!" Anh nói rồi dứt khoát bỏ đi, để mặc Jungkook đứng đó nhìn theo. "Không sao! Năm năm thôi mà, em có thể chờ!" Jungkook hít một hơi sâu rồi mỉm cười. Cậu đã đợi cha mình suốt mười năm, năm năm thì có là gì. Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Vĩ Y Thể loại Tiểu Thuyết Nguồn Sưu tầm Trạng thái Full Chương cuối Chương 20Giới thiệu truyện Truyện Không Thể Yêu Em Một Ngày Hay Sao? của tác giả Vĩ Y là một câu truyện hiện đại, tình dõi theo bóng anh mười năm, chờ anh năm năm, yêu anh nửa bên cô một ngày, xa lánh cô mười lăm năm, nghĩ rằng hận cô trọn kiếp. Một ngày của anh đổi lấy nửa đời cô, thế nhưng anh chưa bao giờ thấy mình có lợi. Đơn giản vì anh không yêu sinh ra là công chúa nhưng lại phải sống như phù thủy. Lỗi của em chỉ có một. Chính là yêu anh!Em không muốn làm hoa bạch trà nhưng thứ em có thể chọn chỉ là chờ đợi. Em mong viết nên một câu chuyện cổ tích, nhưng phải làm thế nào để hoàng tử nhận ra tình yêu của phù thủy? Cho dù chỉ là một ngày, vẫn không thể yêu em sao?Download Ebook Không Thể Yêu Em Một Ngày Hay Sao? – Vĩ Y FullEbook Không Thể Yêu Em Một Ngày Hay Sao? – Vĩ Y – Full Epub – FullEbook Không Thể Yêu Em Một Ngày Hay Sao? – Vĩ Y – Full Prc/Mobi – FullEbook Không Thể Yêu Em Một Ngày Hay Sao? – Vĩ Y – Full Pdf – Full Reads 468,917Votes 23,046Parts 54Complete, First published Feb 06, 2019Table of contentsWed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Wed, Feb 6, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Chap 14 Lựa chọn sai lầmThu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Chap 17 Bi kịch bắt đầuThu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Thu, Feb 7, 2019Fri, Feb 8, 2019Fri, Feb 8, 2019Chap 27 Lựa chọn và giả thuyếtFri, Feb 8, 2019Fri, Feb 8, 2019Fri, Feb 8, 2019Fri, Feb 8, 2019Chap 31 Nơi nhìn thấy đượcFri, Feb 8, 2019Fri, Feb 8, 2019Fri, Feb 8, 2019Sat, Feb 9, 2019Sat, Feb 9, 2019Sat, Feb 9, 2019Sat, Feb 9, 2019Sat, Feb 9, 2019Chap 39 Hôn nhân ngọt ngàoSun, Feb 10, 2019Chap 40 Tình cảm và lý trí Tue, Feb 12, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Thu, Feb 14, 2019Wed, Feb 20, 2019Thu, Feb 28, 2019Thu, Mar 7, 2019Thu, Mar 14, 2019Thu, Mar 14, 2019Tue, Mar 26, 2019Sat, Mar 30, 2019Chap 51 Nước mắt lại rơiTue, Apr 2, 2019Tue, Apr 2, 2019Thu, Apr 4, 2019Chap 54 Giấc mơ và hy vọngFri, Apr 5, 2019Tác giả Vĩ Y Tình trạng bản gốc Đã hoàn616bts

không thể yêu em một ngày sao