Bởi vì trong thời điểm mà nam nhân vật chính Trịnh Mẫn Cơ cùng nữ nhân vật chính Ninh Hoa Trinh tuyên bố đám cưới, cha đẻ nàng cũng đồng thời đoạn tuyệt quan hệ cùng nàng. *: Thiên kim hào môn tức là thiên kim nhà giàu, ta để nguyên bản cho nó hay. ^^ Xuyên thành phu nhân nhà giàu - (Chương 2) - Tác giả Yên Tần Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. D. Gắn với việc động viên, khuyến khích nhân dân thực hiện kết hợp Nhà nước và nhân dân cùng làm. Câu 225: Cuộc kháng chiến chống quân Mãn Thanh xâm lược nhà Tây Sơn có khoảng 10 vạn quân nhưng đã đánh thắng bao nhiêu quân xâm lược ? A. 31 vạn. Kiều uyển ngoài ý muốn xuyên qua trở thành một cái nhà giàu tiểu thư, từ đây tháng ngày trôi qua vô ưu vô lự, cha đau tình thương của mẹ, mỗi ngày còn tiện thể khi dễ một chút trong nhà thông gia từ bé lập thành vị hôn phu, gọi là một cái hài lòng. Xuyên Thành Thỏ Tinh Của Nam Phụ Bệnh Nan Y Tên Hán Việt: Thành liễu tuyệt chứng nam phối đích thỏ tử tinh [Edit] Xuyên Thành Phu Nhân Nhà Giàu - Yên Tần. Lemon Anna, 19 Tháng năm 2021, trong diễn đàn: Truyện Drop. MưaThángTám. 5HjQ1f. Trải qua hai ngày, Khâu Thiên Dương rốt cuộc đem ký ức còn lại của thanh thể Bạch Thiến Thiến sắp xếp lại rõ đình Bạch Thiến Thiến có điều kiện, cha là Bạch Tấn Bằng là người sáng lập của Mật Phong Võ, một trong những người mới nổi ở kinh đô, vậy nên cô danh xứng với thực là một thế hệ thứ hai giàu khái hai năm rưỡi trước Bạch Thiến Thiến gả cho người đứng đầu tập đoàn thực phẩm Liêu Định Hiên, từ bạch phú mỹ đại tiểu thư thăng cấp thành phu nhân nhà giàu, cuộc sống của cô có thể nói là thuận buồm xuôi gió, làm mọi người đều hâm mộ không lý mà nói có một bối cảnh hùng hậu của nhà mẹ đẻ, hơn nữa hiện giờ có thân phận là phu nhân nhà giàu ở kinh đô, Bạch Thiến Thiến hoàn toàn chính là đi ngang, nhưng người như vậy cuối cùng lại bị người khác hại Thiến Thiến sở dĩ trở nên thảm như vậy, sự tình nguyên nhân gây ra vấn đề phải bắt đầu từ khi cô 18 đó Bạch Thiến Thiến vừa mới tốt nghiệp cao trung, theo cha đi tham gia một buổi tiệc rượu, ở đó cô đã gặp Liêu Định Hiên và đối hắn nhất kiến chung tình. Bạch Thiến Thiến là cô gái chủ động. Tất nhiên gặp người đàn ông ưa thích phải chủ động tấn công, vì vậy cô ở đây nhận thức được Liêu Định Hiên, ngày hôm sau liền đối với hắn triển khai tấn công kịch liệt. Tuy nhiên, Bạch Thiến Thiến dùng tất cả thủ đoạn đối với Liêu Định Hiên nhưng hắn vẫn như cũ không dao động. Mặc kệ cô hao tổn tâm cơ như thế nào, Liêu Định Hiên trước sau cũng không muốn liếc mắt nhìn cô một cái. Liên tục ở trước mặt hắn bị sỉ nhục không khiến cô bỏ cuộc mà ngược lại làm tình cảm của cô đối hắn thêm cố giác tuyệt vọng này khiến Bạch Thiến Thiến vô cùng đau đớn, thế cho nên mẹ kế Trương Minh Diễm cùng em gái cùng cha khác mẹ Bạch Diên đưa ra cho cô một kế sách tồi tệ, vậy mà cô cũng không chút do dự làm tới đây liền không thể không giới thiệu một chút mẹ kế của Bạch Thiến Thiến và em gái cùng cha khác mẹ này là hai đóa kỳ ba. Trương Minh Diễm là tiểu tam mà cha của Bạch Thiến Thiến nuôi ở bên ngoài, cho đến khi mẹ của Bạch Thiến Thiến qua đời, mới được Bạch Tấn Bằng đưa về Bạch gia, mà Bạch Diên chính là con gái của Trương Minh Diễm cùng Bạch Tấn BằngNói tới Trương Minh Diễm cũng thật là thủ đoạn lợi hại, bà ta vào Bạch gia chưa đến hai năm liền đem người Bạch gia từ trên xuống dưới ngoan ngoãn dễ bảo, đặc biệt là Bạch Thiến thật ngay từ đầu Bạch Thiến Thiến cũng rất chán ghét người mẹ kế này, sau lại cũng dần dần bị sự "Ôn nhu thiện lương" "Nhu hòa hào phóng" của bà ta đả động, thế là dần dần thân thiết với bà ta còn hơn cha Minh Diễm thấy Bạch Thiến Thiến thân cận với mình liền bắt đầu đối cô tiến hành tẩy não. Bà ta đã thành công châm ngòi ly gián quan hệ của Bạch Thiến Thiến với cha và chị gái ruột của cô, làm cô nhận định cha từ nhỏ đã thiên vị chị gái chưa bao giờ thương yêu mình, do đó dần dần cô cùng cha xa cách. Mà cô cùng chị gái lớn hơn tám tuổi, vì chênh lệch tuổi tác quá lớn, từ nhỏ hai người đã không quá thân thiết, lại bị Trương Minh Diễm một bên xúi giục càng lúc càng xa. Mà Bạch Thiến Thiến đối với người mẹ kế này lại nói gì nghe nấy, hoàn toàn bị bà ta nắm trong lòng bàn tay lợi lại chuyện chính, mẹ kế và em gái cho cô một chủ ý là trực tiếp hạ dược Liêu Định Hiên, đơn giản gạo nấu thành cơm, cũng không tin Liêu gia lớn như vậy lại không cho bọn họ một cái giao ước. Bạch Thiến Thiến thế nhưng cảm thấy đây là biện pháp duy nhất, lập tức chuẩn bị một lọ thuốc, sau đó tìm cách vào bữa tiệc của Liêu Định Hiên, lặng lẽ đem thuốc bỏ vào rượu của không biết có phải hay không Bạch Thiến Thiến vận khí quá tốt, kế hoạch này thế nhưng thật sự thành công. Liêu Định Hiên đã trúng chiêu, mà Bạch Thiến Thiến với sự trợ giúp của mẹ kế thành công đem Liêu Định Hiên kéo vào khách sạn. Nhưng ngoài ý muốn chính là Liêu Định Hiên, gia hỏa này vẫn không động vào cô, uống nhiều thuốc như vậy, còn có thể bảo trì lý trí đem cô đẩy ra, cuối cùng cô một mình trong phòng còn hắn ở trong phòng tắm ngây người một Thiến Thiến có bao nhiêu mất mát là có thể nghĩ, bất quá cũng may tin tức cô cùng Liêu Định Hiên đã qua đêm vẫn là truyền đi ra ngoài. Bạch Thiến Thiến biết mình phải tiếp tục kế hoạch, đơn giản giả bộ đáng thương, lấy bộ dạng người bị hại đi Liêu gia tố nói rằng Liêu gia cũng là thật là tốt bụng, sau khi biết chuyện này họ liền tới Bạch gia cầu Thiến Thiến ban đầu còn nghĩ chuyện này chỉ sợ thất bại, bởi vì nàng rõ ràng nhớ rõ, lúc ấy bị nàng kéo vào phòng ánh mắt của Liêu Định Hiên hận không thể giết chết cô. Nhưng mà cô cũng là không có cách nào, chỉ có thể cắn răng diễn tới cùng, trên thực tế cô cũng không có cái gì nắm chắc, nhưng thật ra không nghĩ tới Liêu gia thật đúng là tới cầu Thiên Dương suy đoán, Liêu gia sở dĩ làm như vậy, thứ nhất là giữ lại thể diện của gia tộc, thứ hai Liêu gia cùng Bạch gia vốn dĩ đã lên kế hoạch hợp tác vào thời điểm đó, như thế thuận nước đẩy thuyền kết thành thông gia đối mọi người đều có chỗ lợi, đương nhiên nguyên nhân thứ hai là lớn hơn. Rốt cuộc, một người như Liêu Định Hiên, nếu không vì lợi ích lớn, hắn sẽ tuyệt đối sẽ không cưới Bạch Thiến từ đó Bạch Thiến Thiến liền trở thành Liêu phu nhân, trong thời gian đó Bạch Thiến Thiến tưởng chừng mình sẽ có cuộc sống hạnh phúc, nhưng cô chậm rãi phát hiện sinh hoạt hôn nhân không tốt đẹp như cô tưởng sau khi kết hôn Liêu Định Hiên không ở chung phòng với cô, hơn nữa một tháng khó trở về một lần, mỗi lần trở về cũng hiếm khi cùng cô nói chuyện trên một câu. Ngoài ra bạn gái cũ của Liêu Định Hiên từ nước ngoài đã trở lại, bên ngoài lời đồn đãi nổi lên bốn phía, nói là hai người nối lại tình xưa, đã sớm ở bên ngoài sống chung, Bạch Thiến Thiến cũng dần hoảng trở lại nhà mẹ đẻ, đem nỗi khổ sở của mình nói cho mẹ kế cùng em gái mà cô tín nghiệm nhất nghe. Em gái thân yêu nhất của cô Bạch Diên liền cho cô một ý tưởng, bảo cô ra ngoài tìm một người đàn ông để kích thích Liêu Định Hiên. Bởi vì không có người đàn ông nào chịu được bị vợ mình cắm sừng, cứ như vậy Liêu Định Hiên tất nhiên là có thể đem ánh mắt chú ý đến trên người côBạch Thiến Thiến cảm thấy Bạch Diên nói có lý, cô đã thực sự lên kế hoạch đi tìm một người đàn ông tới kích thích Liêu Định Hiên. Bạch Diên lại "quạt gió thêm củi" Bạch Thiến Thiến liền chọn Viên Trạch Khải- người đã theo đuổi đến cái này Viên Trạch Khải, hắn ở kinh đô lịch sử đen quả thực ba ngày ba đêm đều nói không xong, hắn ở kinh đô nổi danh là hoa hoa công tử, thường xuyên xuất hiện trên giải các tiêu đề giải lý do gì Bạch Thiến Thiến muốn chọn hắn, đương nhiên cũng là chủ ý của Bạch Diên, cô ta nói chính là bởi vì sự nổi tiếng của hắn, nếu cô cùng hắn ở bên nhau, tự nhiên càng có lực sát thương Thiến Thiến có lẽ cũng là "Cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng", thật sự cùng hoa hoa công tử này ở bên điều cô mong đợi là Liêu Định Hiên chịu kích thích tới tìm cô lý luận sự tình cũng không có xuất hiện. Thay vào đó hắn ngược lại càng không thường xuyên về nhà, mà những tin đồn về hắn cùng hắn bạn gái cũ thậm chí còn nhiều chỉ có như thế, bởi vì cùng cái hoa hoa công tử đi cùng nhau, thanh danh của cô cũng là xuống dốc không phanh. Phải biết rằng đàn ông kết hôn ở bên ngoài có nữ nhân, đó là biểu hiện của năng lực, mà phụ nữ kết hôn ở bên ngoài có nam nhân đó chính là hạ tiện, không bị kiềm Thiến Thiến trong lúc nhất thời liền trở thành trung tâm bát quái ở kinh đô, mỗi ngày bị người ta chọc cột sống nghị luận, mà cha cô Bạch Tấn Bằng tức giận đến thiếu chút nữa đem cô giết cùng tổ tông tạ tội. Bạch Thiến Thiến thấy biện pháp này không dùng được, hơn nữa Liêu Định Hiên đã không về nhà sau một thời gian dài. Trong tuyệt vọng, cô muốn đi công ty tìm hắn, hy vọng có thể cùng hắn nói chuyện thật tốt, cùng hắn nhận sai, sau đó hai người đều mặc kệ chuyện cũ năm xưa, nếu đã kết hôn thì phải chung sống tốt với là cô không nghĩ tới, cô thế nhưng ở trong văn phòng của Liêu Định Hiên gặp phải bạn gái cũ của hắn, phải biết rằng cô ta chính là cái gai trong mắt Bạch Thiến Thiến. Ngay lúc này cô ta lại xuất hiện ở trong văn phòng của chồng mình, cô có bao nhiêu tức giận là có thể hiểu nữa bạn gái cũ của Liêu Định Hiên cũng không phải cái đèn cạn dầu, một chút cũng không tự giác ngộ mình là tiểu tam. Một bên giả vờ đáng thương, một bên sử dụng lời nói kích thích Bạch Thiến Thiến, chọc giận cô. Bạch Thiến Thiến dưới sự giận dữ liền muốn động thủ đánh cô ta, bàn tay còn chưa rơi xuống trên mặt ả, đã bị vị bạn gái cũ "Thất thủ" này đẩy một chút. Trùng hợp là đầu của Bạch Tinh Tinh đập mạnh vào góc bàn, lập tức chảy máu rồi bất tỉnh nhân mắt ra một lần nữa, chủ nhân của thân thể này đã thay đổi linh hồn, đối với Bạch Thiến Thiến thật sự, đương nhiên không cần hoài nghi cô ấy sớm đã Thiên Dương dựa vào giường bệnh và nhìn lên trần nhà, Bạch Thiến Thiến thật sự đã ra đi hoàn toàn để lại cho cô một cục diện rối rắm còn chờ cô tới thu mà nghĩ lại, đối với cô mà nói, có thể được trọng sinh, có thể lại nhìn thấy ánh mặt trời, được hít thở không khí trong lành một lần nữa và lại cảm nhận được niềm hạnh phúc khi trở thành một người tự do, cô cũng đã kích động đến mức muốn dở mái rắc rối này so với việc tái sinh căn bản không tính là cái động phát ra từ cửa truyền đến hai tiếng không nhẹ không nặng, Khâu Thiên Dương, hiện giờ cũng chính Bạch Thiến Thiến thu hồi suy nghĩ, khụ một tiếng nói "Vào đi"Tiến vào chính là một người đàn ông đẹp trai, đẹp đến mức độ nào, ngay cả kiếp trước cô thường nhìn thấy khuôn mặt của con quỷ kia nhưng bây giờ khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn cô vẫn là bị hắn làm cho hơi ngạc mặt trắng trẻo, không có quá nhiều góc cạnh trên gương mặt. Một đường cong nhẹ nhàng vẽ từ cái trán rồi tập trung ở cằm, sóng mũi thẳng như được một người thầy bậc nhất tạo ra, được điêu khắc cẩn thân, lập thể rõ ràng, đôi mắt đen và sáng đó dường như chứa đựng đầy những ngôi sao, chỉ xem một cái liền sẽ bị hãm sâu trong ăn mặc một bộ trang phục đơn giản giản dị, dù vậy cũng không che được ánh hào quang mà gương mặt mang lại cho hắn, hắn vừa đi vào phòng, chung quanh dường như phảng phất sáng tay hắn mang theo một cái túi, trong túi mang một hộp cơm và một chai sữa nóng. Hắn đi đến mép giường, động tác thuần thục đem bàn trên giường đẩy ra, đặt hộp cơm trên bàn mở ra cái nắp, lại đem chiếc đũa sửa sang lại tốt rồi đặt ở trước mặt cô, cắm ống hút vào bình sữa nhét vào trong tay xong hết thảy lúc này mới ngồi ở mép giường hỏi cô "Có tốt hơn chút nào không?""Khá hơn nhiều." Bạch Thiến Thiến đáp một câu liền bắt đầu ăn cơm, cô cũng thật là đói ngồi ở đầu giường cũng không có nói nữa, động tác tự nhiên xốc lên cái chăn trên chân cô lên, đem một chân cô cầm lấy tới đặt ở trên đùi hắn, động tác ôn nhu giúp cô mát Thiến Thiến lại như bị đâm, vội vàng đem chân lùi về, mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn, nhưng biểu cảm của hắn lại so với cô còn kinh ngạc nhướn mày, kia một đôi mắt mờ mịt nhàn nhạt hơi nước, thuần lương lại vô tội, nhìn qua quả thực miễn bàn có bao nhiêu câu Thiến Thiến vội vàng phục hồi tinh thần lại, ho khụ một tiếng hòa hoãn sắc mặt, lúc này mới dường như không có việc gì bắt đầu ăn cơm, "Không có gì, ngươi về sau không cần lại làm những việc này."Cô cũng không nhìn hắn, nhưng hắn tựa hồ vẫn luôn ở trên người cô đánh giá, Bạch Thiến Thiến cũng không để ý nhiều như vậy, vẫn như cũ bình tĩnh ăn cơm. Cũng không biết qua bao lâu, cô nghe được hắn tựa hồ nhẹ nhàng thở dài, sau đó đứng dậy đi đến một bên trên sô pha ngồi xuống, cầm tạp chí trên ghế sô pha lên Thiến Thiến lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một này là tài xế kiêm vệ sĩ của Bạch Thiến Thiến đời trước tên là Lê Chi An, bất quá trừ việc đó ra hắn còn kiêm một số công việc, tỷ như công cụ sai vặt của Bạch Thiến Thiến, mát xa miễn phí, máy giặt miễn phí, thỉnh thoảng còn muốn đảm đương đầu bếp và bảo mẫu của Thiến Thiến yêu cầu hắn làm cái gì hắn liền làm cái đó, hơn nữa không hề nửa câu oán hận, làm không biết mệt, hắn đưa ra lý do là Bạch Thiến Thiến đã từng cứu hắn khi hắn gặp nạn, vì cô hắn làm cái gì đều vậy Lê Chi An trở thành người đáng tin cậy nhất của Bạch Thiến Thiến ngoài mẹ kế cùng muội nhiên, tín nhiệm hắn chính là Bạch Thiến Thiến đời trước, còn về phần cô, cô không tin ai ngoài chính mình. Giới thiệu Văn án 1 Khi xuyên sách, Tạ Minh Nhiên xuyên thành vật hi sinh nữ phụ trùng tên trùng họ với cô trong một quyển tiểu thuyết. Trẻ tuổi xinh đẹp, giá trị con người lên đến hàng chục triệu, lại là một ngôi sao lớn gả cho một gia đình giàu có, nhưng không biết nhìn người, một lòng muốn nhào vào lòng của bạch nguyệt quang lòng dạ hiểm độc, không tiếc đối nghịch với nữ chính, phản bội bạn tốt, cuối cùng rơi vào kết cục bạn bè xa lánh kết thúc bi thảm. Sau khi xuyên qua Tạ Minh Nhiên nghiêm túc nghĩ đến tình cảnh bản thân lúc này, nhịn không được trốn trong chăn lén cười thành tiếng— Quản kịch bản mấy người thế nào làm gì, dù sao tôi vừa có tiền lại vừa xinh đẹp. Bạch nguyệt quang lòng dạ hiểm độc? Bạch Liên rất trà xanh? Thân thích cực phẩm? Tạ Minh Nhiên bày tỏ, cơm hộp đã chuẩn bị sẵn, thêm đồ cũng không tăng giá, hoan nghênh đến ăn. Văn án 2 Ngày nọ khi bị xuyên sách, Tả Nhiên Nhiên xuyên thành nữ phụ bình hoa gả vào hào môn tên Tả Minh Nhiên. Một ngôi sao có tiền có nhan sắc, một năm trước gả vào nhà giàu, vợ chồng hòa thuận, có thể nói là cuộc sống kiểu mẫu. Đối diện là ông chồng hờ’, trước mặt là giấy thỏa thuận ly hôn, bút máy đang ký trên giấy. Tả Nhiên Nhiên nhớ tới cốt truyện kế tiếp, rơi vào bê bối, danh tiếng xấu, tiền đồ bị hủy, còn có tiền bồi thường giá trên trời. Vào khoảnh khắc sinh tử, sự can đảm của tmn tăng lên, khẽ đứng dậy, đoạt lấy cây bút và ném ra ngoài. Mực màu xanh đậm từ ngòi bút chảy ra, tan vào trong nước, ông chồng hờ’ đã ngẩng đầu lên, gương mặt có thể gọi là tình nhân trong mộng của hơn phân nửa giới giải trí không có chút biểu cảm nào, anh nhìn người được xem là vợ mình, bình tĩnh nói “80 vạn một con cá.” Tả Nhiên Nhiên ??? Mẹ nó cá anh nuôi là cá tinh à? Tag Nữ cường, Ngọt văn, Sảng văn, Vườn trường Note Tên chương do editor đặt Chương 3 Thời đại Editor Bonnie Lợi ích của việc có tiền có thể vào lúc này được thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn, Tả Minh Nhiên nâng nâng tay, vệ sĩ phía sau lập tức hiểu ý, một trái một phải tiến lên, túm lấy Thang Văn Bân đang muốn rời đi, ấn xuống ghế. “Nhiên Nhiên, em làm cái gì vậy?” Thang Văn Bân hoàn toàn không nghĩ ra tại sao Tả Minh Nhiên mấy hôm trước mình nói gì nghe nấy lại biến thành dáng vẻ này, đè nén sự lo lắng trong lòng lại, ngữ khí Thang Văn Bân chậm lại “Có phải Thời Song Hạ bảo em làm như vậy không? Cô ta biết chuyện của chúng ta rồi hả?” Tả Minh Nhiên hứng thú nhướn mày, bắt chéo hai tay chống cằm, từ tốn nói “Hả…? Chúng ta có chuyện gì không thể để người khác biết sao?” Thang Văn Bân bị câu hỏi này làm cho sửng sốt, trong tiềm thức né tránh ánh mắt dò xét của Tả Minh Nhiên, "Đương... Đương nhiên là không có, chúng ta chỉ là bạn tốt thôi." Giống như muốn nhấn mạnh, giọng Thang Văn Bân lúc nói hai chữ “bạn tốt” đặc biệt nhấn mạnh. Để trở thành nhân vật tra nam phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết, ít nhiều gì Thang Văn Bân cũng có chút đầu óc. Ví dụ như anh ta vô cùng rõ ràng vì sao bản thân mình có thể lợi dụng Tả Minh Nhiên’, cùng một phương pháp nhưng đối với những người khác chưa chắc đã thành công, nhất là người đại diện Thời Song Hạ của Tả Minh Nhiên’. Thời Song Hạ thân là người đại diện chuyên nghiệp đã lăn lộn trong giới giải trí mười mấy năm, có tâm địa gian xảo nào chưa thấy qua, càng không có gì gọi là tình bạn với anh ta, nếu như bị đối phương biết rõ chuyện này, đừng nói là không thể lợi dụng Tả Minh Nhiên’ để nổi tiếng hơn, thậm chí còn có thể bị uy hiếp chèn ép. Vì vậy, ngay từ ngày đầu tiên tiếp xúc, Thang Văn Bân đã liên tục tẩy não Tả Minh Nhiên’, dặn cô’ không được nói cho người đại diện biết chuyện của mình, ngay cả mỗi lần gặp mặt cũng đều phải lén lút. “Có gan làm, mà không có gan nhận.” Tả Minh Nhiên cười nhạo nói "Thang Văn Bân, anh thật sự làm cho người ta khinh thường." Mặt Thang Văn Bân biến sắc, lạnh lùng nói "Tả Minh Nhiên, cô!” Giọng nói đột ngột dừng lại, bởi vì Tả Minh Nhiên ngồi đối diện không chút do dự hất thẳng ly nước đá lên đầu anh ta. Mấy viên đá chưa tan hết đập vào mặt anh rồi lại lăn xuống, mái tóc được chăm sóc đặc biệt dính nước, ướt nhẹp dính vào trán. Nhìn Thang Văn Bân chật vật trước mặt, Tả Minh Nhiên bật cười, nói “Sao? Ngày lành mới đến có vài ngày, đã không biết mình là ai rồi à?” Vẻ mặt Thang Văn Bân trong mấy giây ngắn ngủi mà đã thay đổi mấy lần, Tả Minh Nhiên nâng nâng cằm, nói với vệ sĩ bên cạnh “Đem điện thoại di động của anh ta ra đây.” Nghe những lời này, Thang Văn Bân hoàn toàn ngồi không yên. Trong điện thoại anh ta có gì anh ta là người rõ nhất, một khi bị Tả Minh Nhiên phát hiện, chỉ sợ cả đời này anh ta không còn cơ hội nào để xoay người nữa. Mắt thấy cơ hội nắm bắt khó khăn lắm mới có vậy mà sắp mất đi, Thang Văn Bân cái khó ló cái khôn nói "Có mật khẩu, để anh mở khóa giúp em.” Động tác nhận điện thoại di động của Tả Minh Nhiên dừng lại, Thang Văn Bân thấy cơ hội, lo lắng muốn nói nhiều thêm vài câu “Nhiên Nhiên, em muốn xem cái gì anh cũng sẽ đưa em xem, anh thề anh chưa từng gạt em lần nào, chắc chắn là có người cố ý nói xấu để em hiểu lầm anh!” Thang Văn Bân nghĩ rất đẹp, chỉ cần anh ta lấy được điện thoại, đến lúc đó nhập mật khẩu sai vài lần, điện thoại tự khóa thì Tả Minh Nhiên sẽ không thể tìm người đến để cưỡng chế khởi động máy. Tả Minh Nhiên nhún vai, từ chối cho ý kiến, nhưng cô thực sự đưa điện thoại lại, Thang Văn Bân cảm thấy vui vẻ, đang định nhận lại, chỉ thấy Tả Minh Nhiên nhoáng một cái cầm điện thoại đến trước mặt anh ta. Chỗ tốt và chỗ xấu của nhận dạng khuôn mặt thể hiện vô cùng rõ ràng vào thời khắc này. Thang Văn Bân "..." Anh ta chưa bao giờ hận khoa học kỹ thuật tiến bộ như vậy bao giờ. Điện thoại di động của Thang Văn Bân có thể gọi là ruộng dưa, vốn Tả Minh Nhiên định tìm lịch sử trò chuyện của hai người bọn họ, xác nhận kĩ càng thì xóa bỏ. Dựa vào thái độ cẩn thận của Thang Văn Bân, Tả Minh Nhiên thuận tay lướt xuống, kết quả không nhìn thì không biết chứ vừa thấy đã giật mình, Thang Văn Bân lấy cớ là quen biết với Tả Minh Nhiên mà đã kết bạn với không ít ngôi sao nhỏ. Nhìn lại thời gian, chính là mấy ngày trước Tả Minh Nhiên nhờ Thời Song Hạ dựa vào quan hệ đưa Thang Văn Bân vào làm nam số 3 trong một đoàn phim, không tới một tháng, người này đã im hơi lặng tiếng làm nhiều chuyện như vậy. Càng khiến người khác ghê tởm hơn chính là, Thang Văn Bân vừa làm những việc này vừa mờ ám với Tả Minh Nhiên, thậm chí còn có một người bạn gái. Đây là lần đầu tiên trong hai đời Tả Minh Nhiên nhìn thấy một kẻ vô liêm sỉ như vậy, cô quơ quơ điện thoại, cười lạnh “Hay ghê nhỉ, Thang Văn Bân, xem ra là tôi coi thường anh rồi.” Chứng cớ rành rành, Thang Văn Bân không sợ gì nữa, ngang ngược nói “Đúng! Nhưng mà Tả Minh Nhiên, cô cần nghĩ cho rõ, nhược điểm của cô đều nằm trong tay tôi, nếu để người ta biết cô là kết hôn giả, haha.” Vẻ mặt đắc chí của kẻ tiểu nhân là khó coi nhất, Tả Minh Nhiên lạnh lùng liếc mắt nhìn Thang Văn Bân một cái, giao điện thoại cho vệ sĩ bên cạnh, “Xóa hết lịch sử trò chuyện, sau đó định dạng lại điện thoại.” Thang Văn Bân giãy nảy trên ghế, nhưng lập tức bị đè lại, hít sâu một hơi, Thang Văn Bân ra vẻ trấn định nói “Cho dù cô có xóa cũng vô dụng, có phòng bị trước sẽ tránh được tai hoạ, tôi đã sao chép thêm bản dự phòng rồi.” Tả Minh Nhiên đã biết anh ta sẽ nói như vậy từ sớm rồi, nhưng sở dĩ cô làm vậy đương nhiên là do đã nghĩ kĩ. Tả Minh Nhiên’ liên lạc lại với Thang Văn Bân chưa lâu, có những câu không thích hợp, hiện tại hai người đang ở trong "tuần trăng mật", huống chi trong khoảng thời gian này Thang Văn Bân nói gì Tả Minh Nhiên’ nghe nấy, thậm chí còn vì anh ta làm không ít chuyện, Thang Văn Bân lâng lâng còn không kịp, sao có thể nghĩ đến chuyện lưu lại chứng cứ. Nhìn dáng vẻ ngoài mạnh trong yếu của Thang Văn Bân, Tả Minh Nhiên “À…” rồi hỏi, “Vậy thì thế nào?” Sau đó, cô đứng dậy và đi đến bên cạnh Thang Văn Bân, đặt tay lên vai anh ta, hơi cúi người, ghé vào lỗ tai anh ta nói “Cho dù không phải là Yến phu nhân, tôi cũng là Tả Minh Nhiên.” Tay Tả Minh Nhiên nhỏ nhắn trắng nõn nhìn qua như không có xương, nhưng khi đè lên vai anh ta, giống như có ngàn vạn quân lính đè nặng, Thang Văn Bân không thể tin ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt trào phúng của Tả Minh Nhiên, “Cho dù không là Yến phu nhân, cũng không liên quan gì đến tôi, Tả Minh Nhiên chỉ là Tả Minh Nhiên thôi, hiểu chưa?” Đầu óc vốn đang hỗn loạn của Thang Văn Bân lập tức tỉnh táo, anh ta nhìn gương mặt xinh đẹp của Tả Minh Nhiên, nhớ lại những chuyện khác nhau trong khoảng thời gian trước, đáy lòng chợt thấy ớn lạnh. Vệ sĩ xóa sạch sẽ điện thoại rồi đưa đến, Tả Minh Nhiên nhấc người lên, vỗ vỗ bờ vai anh ta, tiện tay cầm điện thoại vứt vào trong lòng anh ta, nói kẽ “Con người ấy, không nên quá khờ khạo.” Đeo mắt kính lên, Tả Minh Nhiên xoay người đi ra ngoài, Thang Văn Bân tê liệt ngồi trên ghế, nhìn bóng lưng cô, đột nhiên mở miệng nói "Tôi sai rồi." Bước chân của Tả Minh Nhiên dừng lại, từng tiếng từng tiếng đầy hối hận của Thang Văn Bân vang lên truyền đến tai cô, “"Nhiên Nhiên... Không, chị Nhiên, em không nên nói dối chị, em… em xin lỗi chị, em chưa sao lưu lịch sử trò chuyện nào cả, và cũng chưa từng nói với ai về điều đó, thật đấy, em…” Giơ tay ngăn cản lời nói của Thang Văn Bân, Tả Minh Nhiên mở miệng nói “Anh không xin lỗi vì hành vi sai lầm của mình, mà là bởi vì anh không cẩn thận bị tôi phát hiện.” Bị chọc trúng suy nghĩ, Thang Văn Bân sững sờ tại chỗ, Tả Minh Nhiên phất phất tay, cũng không quay đầu lại mà nói “Sau này đừng có mà xuất hiện trong tầm mắt của tôi…” Ra khỏi cửa, Tả Minh Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ nói như thế nào, giải quyết xong cái họa lớn là Thang Văn Bân xong, sau này cô có thể sống yên ổn qua ngày, không cần phải cuốn vào những tình tiết trong truyện nữa, chờ vài năm sau khi hợp đồng hết hạn, ánh mắt người khác không còn tập trung trên người cô nữa, tay cầm trăm ngàn tiền gởi ngân hàng làm một tiểu phú bà mới ra lò, không cần quá bận rộn. Thỏa sức tưởng tượng về tương lai, Tả Minh Nhiên nhìn đồng hồ, đúng lúc tới giờ ăn trưa, sau khi giải tán vệ sĩ phía sau, Tả Minh Nhiên dọc theo đường nhân viên đi thẳng lên lầu ba. Nhà hàng Tây này thực ra hai năm trước là do Tả Minh Nhiên’ và Thời Song Hạ hùn vốn mở, dù sao đang ở trong giới giải trí, biết rằng thời thế dễ đổi, đạo lý ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, vì tránh sóng sau xô sóng trước, những làn sóng trước như các cô sẽ chết trên bờ cát, đề phòng có chuyện xảy ra nên mở nhà hàng này, vốn chỉ nghĩ chừa cho mình một đường lui thôi, không nghĩ vì mời được đầu bếp quá giỏi nên việc kinh doanh lại rất tốt. Lần này đổi chỗ gặp mặt cũng vì vậy, dù sao làm những chuyện thế này, làm ở trên địa bàn của mình sẽ yên tâm hơn. Lên lầu ba, Tả Minh Nhiên vừa bước ra cầu thang, đã nhìn thấy quản lý cửa hàng đi về phía mình, “Chị Nhiên.” Sau khi chào hỏi, quản lý cửa hàng ngượng ngùng nói “Chị Hạ vừa gọi điện đến, nói là khi nào chị có thời gian thì gọi lại cho chị ấy.” Không có mấy người biết ngôi sao Tả Minh Nhiên là một trong những ông chủ sau màn của nhà hàng, chỉ có vài quản lý biết. Tả Minh Nhiên từ trước đến nay đều buông tay mặc kệ, nay lại đến bất ngờ, lại còn mượn thêm vài vệ sĩ, quản lý cửa hàng nhìn tư thế này sợ sẽ xảy ra chuyện nên gọi điện thoại cho Thời Song Hạ. Tả Minh Nhiên đã sớm đoán được như vậy nên gật gật đầu, “Chị biết rồi. Đúng rồi, mang một chút cơm trưa lên cho chị nhé.” Dù sao Thời Song Hạ cũng là người đại diện của cô, ngoại trừ mối quan hệ hợp tác giữa hai người, Thời Song Hạ cũng hết lòng quan tâm giúp đỡ cô, chuyện này không chỉ là chuyện riêng của cô nữa, có thể còn sẽ liên lụy đến vấn đề công việc nữa, về tình về lý, nói cho chị ấy biết là lợi nhiều hơn hại, đây cũng là một trong những lý do Tả Minh Nhiên lựa chọn giải quyết Thang Văn Bân ở đây. Điện thoại gọi đi rất nhanh đã có người nhấc máy, trước khi Thời Song Hạ hỏi, Tả Minh Nhiên đã đem lý do mình chuẩn bị tốt nói ra. Bỏ qua chút ái muội không rõ ràng giữa Tả Minh Nhiên và Thang Văn Bân, chỉ nói là đã từng là bạn bè, ngẫu nhiên giúp một chút thôi không nghĩ tới lại vướng vào rắc rối, giờ mọi chuyện đã được giải quyết xong. Thời Song Hạ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói “Em không sống tĩnh lặng được chút nào hết!” Tả Minh Nhiên cười hì hì ngắt lời, “Không phải em đã giải quyết xong rồi sao? Đúng rồi chị Hạ, công việc gần đây của em có những gì?” Là người đại diện kim bài, dưới trướng Thời Song Hạ không chỉ có một mình Tả Minh Nhiên. Gần đây, Tả Minh Nhiên vừa quay xong một bộ phim truyền hình, Thời Song Hạ cho cô nửa tháng nghỉ ngơi, còn mình có thể nhân dịp này dẫn dắt thêm người mới. “Tháng sau sẽ có một lễ tuyên truyền, yêu cầu em đi với nữ số 2.” Nhắc tới công việc, Thời Song Hạ lập tức trở nên nghiêm túc, “Chị biết em có ý kiến với nữ số hai, nhưng đối phương cũng không phải là người đơn giản, chuyện lần trước quậy lên đã đủ xấu hổ rồi, lần này em tém tém lại cho chị.” Tả Minh Nhiên "..." Không phải em. Em không có. Chị đừng có nói bậy. Suy nghĩ tác giả Nhiên Nhiên Ngồi ở trong nhà, nồi từ trên trời ụp xuống. Đây là đôi tay không thể ngày nào cũng dùng, chặt đi nhé. Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã bình chọn cho mình ~ …. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã ủng hộ, mình sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ! ^ _ ^ Đời trước Khâu Thiên Dương bị một tên cầm thú hại đến chết, vừa mở mắt lại phát hiện chính mình biến thành một phu nhân nhà giàu, cô kích động thiếu chút nữa muốn đem nóc nhà xuống. Tuy rằng kết hôn với một người chồng hoàn toàn không yêu mình, nhưng tốt xấu không làm cô bị đói, để cô sống ở biệt thự, đi siêu xe, mỗi tháng còn có một khoản sinh hoạt phí lớn, cuộc sống như vậy đi chỗ nào tìm. Nhưng Khâu Thiên Dương chậm rãi phát hiện anh chồng này không quá thích hợp. Đã nói rõ hai người không liên quan đến nhau, ai chơi theo ý người nấy muốn làm gì thì làm. Vậy tại sao cô làm cái gì anh ta đều phải quản.. "Liêu tiên sinh, anh thật phiền" "Tôi cứ muốn phiền cô đấy, làm sao?' "... " " Liêu tiên sinh, rốt cuộc anh muốn làm cái gì? " " Tuổi đã lớn, tôi muốn có con " Chú ý Nam chủ cả thể xác và tinh thần đều sạch sẽ. Xin để ý rõ ràng" thể xác và tinh thần đều sạch sẽ"! Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Xuyên Thành Phu Nhân Hào Môn! Mới Cập Nhật Kim Phiếu Mới Đề Cử Tháng Này 1 Xem Thêm Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm Tử Thanh Du Trung Khuyển Nam Thần Tử Thanh Du Nàng Trở Nên Lại Ngon Lại Ngọt Tử Thanh Du Vợ Của Phản Phái Không Dễ Làm Tử Thanh Du Cho Nhân Vật Phản Diện Đút Viên Đường Tử Thanh Du Pháo hôi Hoàng Hậu nghịch tập sự dịch Tử Thanh Du Chương 2 Tán gẫu mà thôi Editor Bonnie Những kí ức hỗn loạn trong đầu cô dần liên kết lại thành manh mối rõ ràng, Tả Minh Nhiên ngã ngửa trên chiếc ghế sofa êm ái, trên đầu cô là một chiếc đèn chùm chói lọi, ánh đèn chói lọi chiếu thẳng vào mắt, đến khi một đốm xanh tím hiện ra trước mặt cô, cô mới dùng tay che hai mắt lại, trầm mặc xoay người đi. Xuyên không cũng không giải tỏa được sự mệt mỏi về thể chất và tinh thần cô, từ khi bắt đầu đã căng thẳng tập trung tinh thần cao độ, Tả Minh Nhiên cảm thấy cả người sa vào trong một sự mệt mỏi không thể thoát ra được. Không ai cho cô biết vì sao cô lại đến đây, mà Tả Minh Nhiên ban đầu đã đi đâu, nếu tất cả những điều này không phải là một giấc mơ, sau này cô sẽ không còn là Tả Minh Nhiên sau khi tốt nghiệp đại học thì dựa vào sáng tác để sống, mà là nữ ngôi sao gả vào nhà giàu có Tả Minh Nhiên. Vận mệnh dường như đang chơi đùa giữa cuộc sống của hai người. Nửa giờ sau, chuông cửa vang lên, Tả Minh Nhiên lau mặt, lê bước đi mở cửa, đứng bên ngoài là một cô gái trẻ tuổi, chính là người đại diện của Tả Minh Nhiên Thời Song Hạ. Dáng người Thời Song Hạ không cao, tóc ngắn trông có vẻ giỏi giang, đáng tiếc gương mặt từ bé đã có nét trẻ con, cho dù có nghiêm mặt cũng chẳng thấy được nét nghiêm túc. Nhưng ở chung đã lâu, sẽ biết Thời Song Hạ là một người đại diện có năng lực nghiệp vụ ưu tú. Trong cốt truyện của tiểu thuyết, sau này Thời Song Hạ trở thành người đại diện của nữ chính Ân Như Tâm, điều này làm Tả Minh Nhiên bất mãn rất nhiều, lại thêm sau này Tả Minh Nhiên gây chuyện, hai người càng đi càng xa, cuối cùng mỗi người đi một ngả. Nhưng mà cho dù như vậy, khi Tả Minh Nhiên thất thế, người nguyện ý giúp đỡ cô như trước chính là Thời Song Hạ. Mời người vào nhà, Tả Minh Nhiên chỉ chỉ vào bể cá, nói thẳng vào bể cá “Cá sắp chết.” Nghĩ nghĩ, cô lại bổ sung thêm "80 vạn một con đó.” Ban đêm khuya khoắt bị gọi đến cả ngụm nước cũng không kịp uống Thời Song Hạ nghe vậy thì hít một hơi, là một người đại diện đủ tư cách có năng lực, cô không hề muốn ngày hôm sau cá của Tả Minh Nhiên sẽ xuất hiện trên hot search như vậy. Bận rộn hơn hai giờ, hai người mới hoàn thành việc thay hết nước cho bể cá. Bút máy được vớt lên, để lại lên bàn, Thời Song Hạ thở phì phò ngồi xuống ghế sofa, nhận ly nước Tả Minh Nhiên đưa đến uống một ngụm lớn, “Không phải em là người đau lòng mấy con cá kia nhất sao? Lúc trước không mua không được, người khác đụng chạm một chút em đã căng thẳng lo lắng rồi, sao lại ném bút máy vào trong đó?” Không tiếp nhận được hoàn toàn trí nhớ, chỉ biết những nội dung phù hợp với cốt truyện chính, nghe thấy như thế Tả Minh Nhiên mới sửng sốt, thăm dò hỏi “Này là cá của em?” “Nếu không thì của ai?” Thời Song Hạ buồn cười nhìn cô, “Mấy con cá đó em đều đặt tên cho nó, chị gọi sai hai lần, còn bị em hạ lệnh cấm gặp mặt nó nữa đó.” Nói xong, Thời Song Hạ tiện tay chỉ vào một con cá, “Đó con đó, tên là Elizabeth đúng không?” Tả Minh Nhiên nhìn mấy con cá y chang nhau bơi qua bơi lại, khó khăn trả lời “Vâng… Có lẽ vậy.” Thời Song Hạ hận sắt không thể thành thép nói “Em đó nha.” Thời Song Hạ lớn hơn Tả Minh Nhiên mười tuổi, bảy năm trước trên người vô tình nhặt được Tả Minh Nhiên không nhà không cửa, nói Thời Song Hạ vừa làm cha vừa làm mẹ cũng không sai, nhưng mà Tả Minh Nhiên lại là người không khiến người khác bớt lo, cứ ba ngày hai bữa là lại gây chuyện. Giấy thỏa thuận ly hôn để trên mặt bàn, ban đầu Thời Song Hạ không có chú ý đến, bị Tả Minh Nhiên nhắc nhở một câu, mới cầm lên nhìn thử. “Em muốn ly hôn?” Thời Song Hạ từ ghế sofa bật dậy, lạnh lùng nói “Không thể, chị không đồng ý.” Tả Minh Nhiên đã sớm đoán được phản ứng của Thời Song Hạ, thấy thế cũng không ngạc nhiên, ôm đầu gối chậm rãi nói “Chị không đồng ý cũng không còn cách nào, hai bọn em vốn là vợ chồng hợp đồng, ly hôn là chuyện sớm hay muộn mà thôi.” Thời Song Hạ tức muốn hộc máu, cơn tức giận bùng nổ “Em được đó Tả Minh Nhiên, lá gan lớn không ít nhỉ! Lúc trước lén chị kết hôn, chị là người đại diện của em vậy mà lại là người cuối cùng mới biết, bây giờ mới hơn một năm, em lại bắt đầu đòi ly hôn?” Tả Minh Nhiên rụt rụt cổ, chuyện này quả thật là Tả Minh Nhiên’ làm không đúng, bây giờ người trước làm chuyện xấu, để người đến sau là cô gánh tiếng xấu thay. “Cũng không phải là sẽ ly hôn ngay bây giờ.” Tả Minh Nhiên vùng vẫy nói “Không phải là em chỉ nói trước với chị thôi sao, trước dừng chuyện marketing hai người bọn em lại, đến lúc đó khi mọi người không nhớ rõ, cũng sẽ không có ai quan tâm chuyện này nữa.” Thời Song Hạ thở không ra hơi, nhìn ba chữ “Tả Minh Nhiên” trên tờ đơn thỏa thuận ly hôn, hận không thể vặt đầu cô xuống, “Không nhớ rõ? Em cho rằng khả năng này có thể xảy ra sao? Em cho rằng trong cái giới này hàng năm có nhiều người yêu đương rồi chia tay như vậy làm gì? Chỉ cần em còn trong cái giới này một ngày, ánh mắt của người khác vẫn sẽ luôn đặt trên người em.” Nhìn Thời Song Hạ nổi giận, Tả Minh Nhiên yên lặng nuốt nửa câu đã đến miệng xuống. Thấy dáng vẻ dầu muối đều không vào của Tả Minh Nhiên, Thời Song Hạ càng thêm tức giận, uống thêm vài ngụm nước lạnh mới áp được cơn phẫn nộ trong lòng xuống, “Là ai nói ra chuyện ly hôn?” Tả Minh Nhiên nhấc tay đưa lên, “Em…” “Em!” Thời Song Hạ hít sâu một hơi, "Chuyện này sau này hãy nói, chị sẽ báo với phòng quan hệ xã hội để thay đổi phương hướng marketing cho em, nhưng mà tốt nhất trong khoảng thời gian này em nên thành thật một chút cho chị!” Tả Minh Nhiên lè lưỡi với Thời Song Hạ, nghịch ngợm nói “Dạ em biết rồi chị Thời, em sẽ thành thành thật thật." * Sáng sớm hôm sau, Tả Minh Nhiên mồ hôi đầm đìa giật mình tỉnh từ trong mộng. Cô mơ một giấc mơ, lúc đầu là cảnh tượng lúc cô ngồi trước máy tính làm việc, sau đó cảnh tượng thay đổi, cô đứng dậy từ ghế ngã thật mạnh xuống đất, đúng lúc chị họ đến thăm cô gõ cửa thấy không ai đáp lại, lấy chìa khóa dự phòng mở cửa đi vào, thấy cô đang nằm dưới đất, lập tức gọi xe cấp cứu đưa cô đi bệnh viện. Cảnh tượng lại thay đổi, cô’ tỉnh dậy trên giường bệnh từ tình trạng hôn mê, có thể ăn uống được, trông vẫn như bình thường, thậm chí còn nói cười với bố mẹ, nghiễm nhiên là cảnh gia đình hạnh phúc. Tả Minh Nhiên vẫn luôn nhìn những cảnh tượng này với thái độ là người xem, cô liều mạng muốn mở miệng nói chuyện, muốn nói cho mọi người biết người kia không phải mình, nhưng cái gì cũng không làm được. Giấc mơ đột ngột kết thúc, bộ đồ ngủ trên người cô đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, đầu Tả Minh Nhiên toàn mồ hôi ngồi dậy khỏi giường, trước mắt vẫn là hoàn cảnh xa lạ, cô không có trở về ngôi nhà nhỏ của mình. Điện thoại di động trên đầu giường rung lên không ngừng, Tả Minh Nhiên cầm lên nhìn thoáng qua, là Thang Văn Bân gọi điện thúc giục cô ra gặp mặt. Nếu là trước đây, nhận được tin nhắn như vậy Tả Minh Nhiên’ sẽ vui vẻ biết bao nhiêu, đáng tiếc hiện tại dưới lớp vỏ này đã thay thành người khác, biết con người thật của tên tra nam, khi nghe tra nam gọi mình một tiếng Nhiên Nhiên’, nhất thời cô có chút không khỏe về mặt sinh lý. “Chúng ta đổi chỗ gặp mặt đi, đây là địa điểm.” Tin nhắn trả lời đã tới, Tả Minh Nhiên chóng mặt đứng dậy, lắc lư từng bước vào phòng quần áo. Thân là một ngôi sao, quả nhiên phòng quần áo của Tả Minh Nhiên không khiến người khác thất vọng. Hàng trăm bộ quần áo theo mùa và vô số đôi giày được đặt ngay ngắn ở vị trí tương ứng, tủ kính ở giữa chứa đầy những phụ kiện lấp lánh khác nhau và hàng tá chiếc kính râm thoạt nhìn có vẻ không thể phân biệt được. Ít có cô gái nào có thể cưỡng lại được sự rù quến này, Tả Minh Nhiên ôm ngực đứng ở cửa và lẩm bẩm “Đúng vậy, phong ba lần này sẽ có lợi.” Nơi gặp mặt là một nhà hàng Tây có tính bảo mật vô cùng tốt, có không ít ngôi sao đều đến đây ở ăn cơm. Lúc Tả Minh Nhiên tới, Thang Văn Bân đã đợi một lúc lâu, nhìn thấy cô đẩy cửa đi vào, vội vàng đứng dậy nói "Nhiên Nhiên." Tả Minh Nhiên thật sự là một chút cũng không nghĩ muốn nghe thấy hai chữ này từ trong miệng anh ta, tùy ý gật gật đầu, Tả Minh Nhiên tháo khẩu trang và mắt kính ra, ngồi xuống chỗ đối diện Thang Văn Bân. Thang Văn Bân nhỏ hơn Tả Minh Nhiên một tuổi, năm kia mới tốt nghiệp đại học, trong một lần ngẫu nhiên bị người khác đăng ảnh chụp lên mạng, kết quả không chỉ nổi tiếng, còn được cái vị đào sao phát hiện để ký hợp đồng với công ty. Cảm nhận được sự vui sướng khi nổi tiếng, Thang Văn Bân quyết định đi đường tắt, nhưng mà thời đại hiện nay, tốc độ thành công nhanh thì tốc độ nhạt nhòa còn nhanh hơn, tuy đã ký hợp đồng với công ty, nhưng không được coi trọng, độ nổi tiếng của anh ta sụt giảm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đúng lúc này, anh ta thấy được video clip phỏng vấn của Tả Minh Nhiên’. Lần cuối cùng hai người gặp nhau là cách đây mười năm, lúc đó Tả Minh Nhiên’ không phải tên là Tả Minh Nhiên, dáng người không cao, vừa đen vừa béo, không di truyền được chút ưu điểm nào từ cha mẹ, bất kì ai cũng không thể tưởng tượng được không lâu sau cô sẽ lột xác đột ngột, từ một con vịt xấu xí biến thành thiên nga trắng. Thang Văn Bân vốn đã quên mất một người như vậy, nếu không phải vô tình gặp trong buổi lễ trao giải, anh ta có nằm mơ cũng không nghĩ đến mình và nữ thần quốc dân đã từng là bạn tốt. Nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Tả Minh Nhiên, Thang Văn Bân cắn chặt răng. Nói thực lòng, không có kỹ năng diễn xuất nhưng có thể trở thành nữ diễn viên được nhiều người yêu thích, tuyệt đối không thể thiếu công lao của gương mặt này của Tả Minh Nhiên, diễm lệ nhưng không phù phiếm, quyến rũ mà lại đoan trang, 360 độ tuyệt đối không có góc chết, từ góc nào nhìn cũng đều kinh diễm. Tất cả mọi người là người trưởng thành, sao anh ta có thể không hiểu được sự ám chỉ của Tả Minh Nhiên’, nhưng cho dù có lòng thì anh ta cũng không có sức. Có thể leo lên con thuyền lớn Tả Minh Nhiên’ này tất nhiên không tệ, nhưng trên đầu cô còn cái danh phu nhân nhà họ Yến, nhà họ Yến ở Bình Thành là gia đình thế nào, cho dù là hợp đồng hôn nhân, đối phương cũng không phải là người anh ta có thể trêu chọc được. Cho nên thỉnh thoảng anh ta có thể tán tỉnh Tả Minh Nhiên’, chỉ cần không vượt qua ranh giới bạn tốt’, nhưng nếu thật sự làm điều gì đó, e rằng đến cả anh ta cũng không biết mình sẽ chết thế nào. Áp chế sự không cam lòng trong lòng lại, Thang Văn Bân lo lắng nói "Nhiên Nhiên, em nghe anh khuyên một câu nhé, hiện tại em nhất định không được ly hôn." Nghe vậy, Tả Minh Nhiên hơi cong môi, cười như không cười nhìn về phía đối phương, “Không phải lúc này? Vậy là lúc nào?” Thang Văn Bân sửng sốt, Tả Minh Nhiên trước mặt đột nhiên như biến thành một người khác, rõ ràng vẫn là gương mặt kia, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác. Tuy nhiên, Tả Minh Nhiên không hề định cho anh ta thời gian kịp phản ứng, vỗ vỗ tay, mấy vệ sĩ từ ngoài cửa đi vào, đứng thành một hàng sau lưng cô. Tả Minh Nhiên lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, phía sau là mấy vệ sĩ hung thần sát ác, cảnh tượng này giống như là muốn làm gì đó với người ta, Thang Văn Bân nuốt nước bọt, cảm thấy một luồng hơi lạnh từ gót chân xông lên, anh ta thật cẩn thận đứng lên, hỏi “Nhiên Nhiên, em… em muốn làm gì?” Tả Minh Nhiên chống cằm, đôi mắt đẹp híp lại, lời nói từ tốn nhưng lại làm người ta không tự chủ được mà thấy sợ hãi. “Không có việc gì, tán gẫu mà thôi." Thang Văn Bân thề rằng anh ta không muốn tán gẫu chút nào. Lời của tác giả Trong cơn mất ngủ điên cuồng, mỗi ngày tôi đều cảm thấy như mình đang nhảy liên tục vào bờ vực của cái chết Cám ơn sự ủng hộ, hihi! Tôi sẽ cố gắng cập nhật!!!

xuyên thành phu nhân nhà giàu