xin thẳng thắn trả lời. tôi che mặt để ông không thấy mặt tôi. - Thế có nghĩa là tôi biết mặt ông à? - CÓ lẽ không đâu. nhưng thấy được một lần rồi. thì sau này ông có thể nhận ra. điều mà tôi cho là hoàn toàn không cần thiên.
Tương tự như nốt ruồi ở cuống tai đàn ông, nốt ruồi ở vành tai nam giới thể hiện sự may mắn. Những người đàn ông này rất thông minh và vô cùng tốt bụng, nên họ được nhiều người yêu quý và sẵn sàng giúp đỡ khi gặp khó khăn trong cuộc sống cũng như công
Trong khoảnh khắc khi đối phương mở khe trữ vật ra thì ra tay giết chết, sau đó lợi dụng khoảng thời gian như tia chớp lóe lên để lấy bảo vật của đối phương. Lúc này dấu chưởng cũng không tiêu tán mà dùng một loại khí thế điên cuồng phóng thẳng về phía trước.
o5rReMA. Hạ Hà cực kỳ tâm huyết với “chuyện đó”, chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, ngoại trừ “Siêu mỏng, xài như không xài” ra thì còn một vài thứ nữa khiến tôi đỏ cả hắn biết nhiều thế được nhỉ? Tôi ngửi được mùi đóng góp từ Chu Lam chỉ vào cái chai có ghi “Tăng cường khoái cảm lên gấp bội” rồi hỏi, “Dùng cho ai?”Hạ Hà kinh ngạc nhìn tôi, “Này, này còn phải hỏi sao?”Tôi “Cậu dùng?”Hạ Hà khó nhọc nuốt khan, hồi lâu mới nói, “Không phải đâu cưng à…”Tôi liếc hắn, “Sao cậu lại ngầm thừa nhận tớ sẽ nằm dưới?”Hạ Hà khẽ thì thào, “Cục cưng của tớ đẹp như thế, không phải là nên nằm hưởng thụ à…”Tôi biểu thị không đồng ý, sau đó nện cho hắn một trận ra hôm sau bước vào lớp, đám học sinh lớp 10 huýt sáo ồi la ó ầm ĩ “Chúc mừng chúc mừng”, “Chúc phúc chúc phúc” “Đồng tâm kết mãi”, “Trăm năm hòa hợp”,…Hứa Đa “Sớm sinh quý tử, 10 thằng cu nhé!”Trên mặt như viết to bốn chữ “Gato chết đi được”.Tôi hy vọng cậu ta và Chu Triết cũng sẽ tốt đẹp như bọn Hà giúp tôi dọn bàn sang lớp 11, tôi đang bê chồng sách chuẩn bị ra cửa, Lịch Thiến Ninh đã bước đến nói với tôi “Chúc mừng hai cậu.”“… Cảm ơn.”Sao mà cứ như là kết hôn vậy?Tôi rất ngại, còn Hạ Hà thì có vẻ rất chi là hưởng thụ những lời chúc phúc nói, “Bây giờ cả trường đều biết Ngôn là người của anh rồi, để xem lúc anh đi vắng, đứa nào dám nhảy vào dòm ngó.”Tôi cho hắn cơ hội nói lại, “Ai là người của ai?”Hạ Hà cao to không đen không hôi suýt 1m90 lập tức nép vào người tôi như chim nhỏ, tựa đầu vào vai tôi, “Đương nhiên người ta là của công tử đây rồi ~ ”Tôi mặt không cảm xúc đẩy hắn ra, “Thỉnh người tự trọng.”Lớp 11 nghiêm túc trật tự, đối lập hoàn toàn với lớp 10 ồn ào náo nhiệt. Không một ai chú ý đến sự xuất hiện của tôi, họ chỉ liếc tôi vài lần lúc bước vào với Hạ Hà, song lại dồn sự chú ý vào đống sách trước cùng bàn mới của tôi là một bạn nữ trầm Hà không ở bên khiến tôi cảm thấy trống trải đến tôi đoán vừa tan tiết một cái, chắc chắn hắn sẽ chạy đến tìm tôi đã đoán cửa sổ, tôi thấy hắn đang vừa đi vừa nói với mấy cô nàng trên hành lang.“Nhìn cái gì mà nhìn? Làm xong bài tập chưa? Thi được bao điểm?”Mấy cô nàng vui vẻ cười hí đi ra ngoài, “Cậu làm gì đấy?”Hạ Hà kéo tôi đến một nơi không ai chú ý trong sân thể dục, “Đều đến xem Ngôn đấy. Con gái bây giờ mặt sao dày thế nhỉ, đuổi mãi cũng không chịu đi.”Tôi nghĩ mà buồn cười, “Nhìn thì làm sao?”“Vợ anh có thể cho đứa khác muốn nhìn là nhìn à? Vợ coi thái độ của em sao mà thờ ơ thế,” Hạ Hà bi thương nói, “Anh còn chưa đi mà em đã vậy rồi, lúc anh về chẳng lẽ em định tặng anh một chồng sừng làm quà?”Tôi hợp tác diễn vở kịch của hắn, “Có thể lắm. Anh định làm gì?”“Còn có thể làm gì nữa, tất nhiên là sẽ tha thứ cho em rồi,” Hạ Hà ghé sát vào tai tôi phả hơi, “Cơ mà sau đó anh sẽ đè em lên giường chịch ba ngày ba đêm, chinh phục em bằng kích thước cùng kỹ thuật thượng thừa của anh, khiến em không còn sức đâu ra mà cười với đứa khác nữa.”Hắn lại đang tự dát vàng lên mặt mình phỏng?Hắn moi đâu ra kỹ thuật?Dồ trai chưa được bóc tem chỉ giỏi chém gió.——–Hạ Hà đi Bắc Kinh, trước khi đi còn không quên đe dọa bạn cùng phòng mới của gọi video, hắn kể với tôi là thầy khen hắn có tài năng thiên phú.“Thật không?”“Đương nhiên,” Hạ Hà đắc ý, “Chồng cưng là ai chứ, được tổ nghề độ không phải dạng vừa đâu.”Tôi mừng cho Hà bỗng nói, “Cục cưng cười lên đẹp quá.”Tôi được khen mà xấu hổ, nhưng trong lòng quyết định sẽ cười với hắn nhiều ngày nọ, lúc đang gọi video, tôi cảm thấy Hạ Hà như đang buồn gì đó. Hắn là người rất đơn giản, vui buồn gì đều viết hết lên có phần lo lắng, “Cậu sao thế? Gặp phải khó khăn gì à?”Hạ Anh “Không, tớ tài năng như vậy sao có thể khó khăn gì được.”Tôi “Thế sao lại không vui?”Hạ Hà kinh ngạc, “Cái này mà Ngôn cũng nhìn ra?”Tôi “Một bộ mặt mẹ kế.”“Không phải không vui, chỉ là tớ…” Hạ Hà chớp chớp mắt, ánh mắt hơi né tránh, âm lượng cũng càng lúc càng nhỏ.“Ngôn Ngôn ơi.”Hắn đột nhiên giương mắt nhìn tôi.“Tớ nhớ Ngôn.”Tôi sẽ không nói rằng khoảnh khắc ấy trái tim tôi đã nhũn đến rối tung rối mù không nghĩ mình là một người dễ xúc động gì cho cam, nhưng tôi đúng là mềm lòng vậy đấy, giờ tôi thậm chí còn chẳng dám nhìn hắn qua màn hình, và ánh mắt tôi bắt đầu tránh Hạ Hà đang tha thiết nhìn tôi khiến tôi không nỡ từ được.“Tớ… cũng hơi nhớ cậu.”Hạ Hà ngây ngô cười khúc khích, lại bắt đầu được voi đòi hai bà trưng.“Chỉ hơi thôi hử?”“Tớ thì nhớ Ngôn đến tay cũng thấy đau đây này.”Tôi “…”Hạ Hà 【Ối cục cưng sao lại cúp máy???】Còn dám hỏi tôi, một ngày không lái xe là thấy khó chịu phải không?———–Lúc Hạ Hà đi là mùa thu, khi hắn trở lại thì vừa khéo là trận tuyết đầu tiên của vọng một của trường nghệ thuật mà Hạ Hà thi tổ chức tuyển sinh sớm, và hắn sẽ trở lại sau khi thi vào tháng một. Nếu không đạt, hắn sẽ phải tiếp tục thi các trường học đang trong kỳ nghỉ đông, Hạ Hà liền kéo tôi về nhà phòng trống không ai dạ khó bước vào cửa, đã dồn dập trải cơn mưa hôn xuống môi tượng trưng đẩy hắn hai cai coi như từ chối, sau đó giơ tay ôm hắn… Tôi cũng rất nhớ khi hôn một lúc lâu, tôi ngửi được mùi nguy hiểm, bèn đẩy mạnh hắn ra, song không tài nào đẩy Hà tủi thân nói. “Ôm một xíu nữa thôi, anh mệt quá, cục cưng cho anh sạc điện một lát đi mà.”Tuy nhiên, chưa được mấy phút trôi qua…Hạ Hà liếm môi, “Ừm, sạc điện đó, là phải cắm đầu sạc vào ổ điện á.”Tôi lườm hắn một cái cháy khét mặt, hắn hớn hở nhào tới hôn tôi, kéo tay tôi xuống, “Giúp anh với.”Tôi ôm ý chí thấy chết không sờn, nói nhỏ với hắn, “Đợi thêm lát nữa, em đi tắm đã.”Hạ Hà sửng sốt, ngây đơ cả người hôm nào đó sau này, hắn kể với tôi là khi ấy hắn đã cảm động đến rớt nước mắt, cảm thấy như được nghe lời âu yếm cảm động nhất trần cũng rớt nước mắt, vì đau.——-Hạ Hà rất giỏi, đậu luôn nguyện vọng một, giờ chỉ cần đậu nốt khối văn hóa trong kỳ thi tuyển sinh đại học là xong, tương đương với việc một chân bước vào cổng trường đại nghênh đón tháng trường đã treo lên những biểu ngữ như “Hôm nay không học, ngày mai thành rác rưởi”, rồi là “Vua trời lấn át hổ đất, toàn bộ đỗ 985”[1] các kiểu các loại.[1] 985 là Đề án 985 hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” của Tàu. Chi tiết xem tại quay lại lớp 10 để giúp vẽ nốt báo Hà đang đứng cạnh tôi viết chữ, miệng cũng không nhàn rỗi, ghé vào tai tôi thầm thì, “Cục cưng của anh vẽ đẹp quá, họa sĩ lớn đấy.”Tôi vừa định khiêm tốn câu, hắn đã nói tiếp, “Người ta cũng là họa sĩ nè.”Trình độ có thể vẽ tình yêu thành cục cứt như hắn không biết lấy tự tin đâu ra Hà nhếch mép cười xấu xa, “Người vẽ tranh minh họa.”[2][2] Cụm từ gốc là 插画家, chỗ này bé Hà chơi chữ, cả cụm này đi kèm với nhau nghĩa đúng là “Người vẽ tranh minh họa”, nhưng dịch theo mặt chữ thì là “cắm vào họa sĩ”, mà họa sĩ ở đây là chỉ bé NgônTôi thấy hắn đây không phải là đang thăm dò bờ vực của cái chết, mà là đang sải cánh trên bờ vực của cái chết luôn là số cuối cùng của báo tường, chủ đề là “Lý tưởng của tôi”.Ở giữa một hàng chữ “Đỗ Thanh Hoa”, “Trở thành họa sĩ”, “Làm giáo viên”,… tôi liếc phát thấy ngay dòng chữ rồng bay phượng múa của Hạ Hà – “Bên nhau trọn đời”.Ngốc chúa, này thì lý tưởng cái ngày thi đại học, Hạ Hà xàm ngôn gì mà “Đít tím là thắng”, vì vậy dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của hắn, tôi đành phải xỏ chân vào cái sịp tím chóe lóe, cảm thấy mình bê đê đến hết thuốc Hà nói “Cục cưng ơi anh căng thẳng quá, cần cục cưng an ủi.”“Đừng căng thẳng,” tôi an ủi hắn, “Vì căng thẳng cũng vô ích thôi.”Hạ Hà “… Cưng biết ý anh không phải là loại an ủi này mà.”Hắn khó chiều thật đấy, tôi đành miễn cưỡng hôn hắn một tôi ra khỏi sân trường, mỗi người rẽ một hướng đi ngóc ngách của nơi đây đều đã từng có bóng dáng của chúng tôi từng chiến đấu hăng hái dưới ánh đèn, ôm hôn nhau trên góc cầu thang không người qua lại, sóng vai chạy cùng nhau trên sân thể dục khi trời nhá nhem tối,…Cuộc sống trung học phổ thông đã đặt xuống một dấu chấm chúng tôi sẽ hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.– KẾT THÚC PHẦN CHÍNH –
Topic về sau thế nào tôi không nhìn kỹ, đa phần đều là sự tưởng tượng không biên giới của các cô nàng liêm sỉ bằng không. Tôi muốn nói cho các cô ấy biết là các cô vẫn đang là trẻ vị thành niên đấy, đua xe trái phép cẩn thận bị cảnh sát tuýt còi thoát đường link này ra vì Chu Lam Lam đang điên cuồng spam wechat sao?】Lam【Chuyện dư lào đại ca?】Lam【Tại sao chuyện lớn như thế mà huynh không kể cho đệ nghe vậy hả?】Lam【Đệ không còn là hảo đệ của huynh nữa ư?】Chuyện này to lắm à? Thật không hiểu nổi sao cô nàng lại sồn sồn lên như tình ngã xuống thôi】Chu Lam Lam đau khổ rên rỉ,【Úp mặt vô háng thật má ôi! Why tui lại không được chứng kiến chớ! Ông trời ơi xin hãy cho con một cơ hội được chứng kiến sự ra đời của CP real đi huhuhu!!!】Vô Lam Lam lại gửi thêm sticker,【Muahahahhahah tên CP của ông cả Hạ Hà là “Tinh Hà”, nó lại là hợp lý vãi chưởng】Tôi thật không ngờ, chỉ mới chuyển trường được một tuần thôi mà tôi đã sở hữu một tòa cp trong diễn đàn của trường độ khủng khiếp thật tôi đã hiểu status kia của Hạ Hà, chắc chắn thằng chả đã đọc được topic tỏ lòng anh em mình đều là trai thẳng đích thực, tôi tặng cho status của hắn một like, sau đó tắt đèn đi lúc nằm xuống, tôi thoáng thấy Hạ Hà quay lại liếc tôi một nhìn thoải đã sớm miễn dịch với ánh mắt không mấy thiện cảm của hắn sáng, tôi tự động dậy đi vệ sinh, thấy chăn của Hạ Hà lại rơi xuống tiện tay nhặt lên rồi đắp lại cho gì khác hơn ngoài lo bạn cùng phòng sẽ bị cảm hay sốt siếc gì đó. Trừ ngày đầu ra thì hôm nào hắn cũng mặc quần áo đi thể tôi hơi có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, không thể nhìn nổi chăn rơi loạn xạ dưới nên nằm trên hai tiếng sau, tôi tỉnh và thấy Hạ Hà không còn trên giường nữa. Điều này rất bất thường, bởi mỗi sáng lúc tôi ra ngoài đều thấy hắn vẫn đang ngủ tít thò nhà vệ sinh đang đóng, bên trong vẳng ra tiếng nước sau Hạ Hà bước ra, tay cầm theo cái sịp ướt sũng, trông như vừa mới giặt là con trai, tôi hiểu. Chẳng trách hôm nay hắn dậy sớm Hà có vẻ hốt cả hền khi thấy tôi, thốt lên “ông dậy rồi à”, sau đó không liếc tôi cái nào mà chạy nhanh ra ban tôi biết mộng tinh nên xấu hổ? Tôi tưởng mặt thằng chả dày lắm chứ.———–Trước khi vào học buổi chiều, Hạ Hà thu bài tập tiếng Anh của cả lớp hắn bước đến chỗ tôi, để tránh hắn phải mở miệng bảo thì tôi đã chủ động nộp vở bài tập cho Hà lẳng lặng nhận thu của bạn khác thì hi hi ha ha, đến lúc thu tôi thì lại bày đặt lạnh chính là phân biệt đối sực nhớ mình chưa viết nhãn vở, muốn lấy lại vở bài tập để bổ khi tôi chìa tay ra, Hạ Hà bỗng di chuyển, sau đó bàn tay tôi chuẩn xác nắm lấy bàn tay Hà lập tức rụt tay như bị điện bài tập của tôi rớt thẳng xuống tác của Hạ Hà rất nhanh gọn lẹ, tất cả những chuyện này chỉ xảy ra vỏn vẹn trong một cái chớp mắt, cơ bản là tôi còn chưa kịp làm ra phản ứng gì, bàn tay vẫn gượng gạo dừng giữa không khí xung quanh như ngưng vài người ghé mắt nhòm qua, nhưng do không biết đầu đuôi câu chuyện nên lại quay mặt về, chung quanh ồn ào trở có tôi và Hạ Hà là vẫn đang sững người trong sự im lặng lúng nhìn chằm chằm cũng nhìn trân trân tôi, mặt mũi lộ rõ vẻ kinh nghĩ vẻ mặt tôi lúc đó chắc hẳn xấu Dục hạ giọng nói, “Này Hà, mày quá đáng rồi đấy.”Hạ Hà tức khắc cúi người nhặt vở bài tập của tôi lên, “Xin lỗi, tôi…”Không chờ hắn nói hết câu, tôi đứng dậy, không buồn liếc hắn đi thẳng ra cần ra ngoài hít khí trời một lúc để bình tĩnh lại không biết diễn tả tâm trạng của mình lúc ấy như nào. Xưa giờ luôn là tôi ghét bỏ người ta, chứ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình bị ghét bỏ như này. Nhưng cho dù tôi có ghét ai nhiều đến đâu đi nữa, vì phép lịch sự, tôi cũng sẽ không thể hiện cảm xúc của mình rõ ràng như hồ Hạ Hà vẫn luôn bá vai quàng cổ với Hứa Đa, Trịnh Dục và vô số người khác, duy chỉ có tôi là tránh như tránh tôi có độc à?Hắn đã từng nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa?Tôi thề sẽ không bao giờ để ý đến tên này lang thang không mục đích ở sân trường, mãi đến khi chuông vào tiết vang lên mới về Hà ngoảnh lại nhìn tôi, tôi phớt lờ lát sau, trên bàn tôi xuất hiện một mẩu không thèm nhìn, vo thẳng nó rồi ném vào thùng Hà liếc thấy, lại ngoảnh bỗng cảm thấy bóng lưng hắn có phần cô đơn. Tôi nghĩ nhiều thật, sao có thể chứ, hắn như thế thì cô đơn cái nỗi gì?Một lát sau, trên bàn tôi lại xuất hiện một mẩu giấy giấy này không được gập lại mà để phẳng, chữ hiện lồ lộ ra nên muốn phớt lờ cũng đó viết,【Tôi không cố ý】Không cố ý…Chính sự vô ý như thế mới càng làm người ta tổn thương đấy. Hắn đây là ghét tôi từ tận trong xương luôn hắn xin lỗi làm gì? Dù gì sau này hai người chẳng coi nhau như người dưng nước lã, nước sông không phạm nước giếng, thế không phải tốt à? Trông hắn nào có giống kiểu người thích duy trì hòa bình bên ngoài cũng vo tròn mẩu giấy này rồi ném thẳng vào thùng rác phía Hà dịch ghế về sau một chút, dán sát vào bàn của dịch bàn lùi Hà lại dịch ghế lùi là ấu Đa ngủ dậy, thấy cậu bạn cùng bàn mình và ghế của bạn đã không cánh mà bay. Cậu ta ngơ ngác nhìn xung quanh, còn tưởng rằng mình vẫn đang trong Đa dụi đôi mắt toét nhèm, ngoảnh lại thấy tôi và Hạ Hà, “… Mày lại lên cơn à Hà?”Ghế của tôi sắp dán vào cái tủ cuối lớp rồi, giờ các bạn muốn ra ngoài là phải đi vòng qua mới ra được. Hạ Hà đột nhiên đứng dậy kéo ghế lại, sau đó kéo bàn tôi về chỗ cũng dịch ghế về chỗ, tính rời khỏi cái lớp học làm mình bực bội này, nhưng cánh tay tôi bỗng dưng bị bắt nhìn Hạ Hà bằng vẻ mặt không cảm ngượng nghịu buông tay, hạ giọng bảo “Đoàn Tinh Ngôn, đừng giận nữa mà, không phải tôi ghét ông nên mới thế.”Ban nãy Hứa Đa không có ở đây nên không biết xảy ra chuyện gì, giờ mắt sáng như sao hỏi dồn dập, “Gì gì sao thế sao thế, hai đứa cãi nhau à?”Hạ Hà trợn mắt lườm Hứa hắn quay lại nhìn tôi, ánh mắt thoáng cái dịu đi, “Tôi là kiểu tính cảnh giác cao, chứ không phải nhằm vào ông đâu.”Ha, suýt thì tôi tin rồi Đa bỗng nhảy vào mồm hắn, “Ôi Ngôn, mắt ông ngầu vãi đạn, như đang nhìn một người chết ý.”Hạ Hà mắng Hứa Đa, “Câm mồm cho ông.”Hắn bất ngờ cầm chai nước đang uống dở trên bàn tôi lên, mở nắp ra, cho lên miệng tu ừng ực mấy ngụm.“Ông xem này, tôi không chê bai hay ghét gì ông thật.”Tôi ném thẳng chai nước vào sọt rác, “Nhưng tôi thì ghét cậu, tránh xa tôi ra.”Hạ Hà há hốc miệng, song cũng chẳng nói gì, sải bước ra khỏi phòng Đa nhìn tôi một lúc, sau đó chạy đến chỗ Trịnh Dục buôn dưa lớp được năm phút Hạ Hà mới quay lại, cô Đinh hỏi, “Đi đâu đấy?”Hạ Hà “Em đi vệ sinh ạ.”Cô Đinh bảo hắn mau về chỗ đi ngang qua bàn tôi, Hạ Hà đặt một chai nước lên bàn của giống hệt cái chai mà tôi đã vứt thầm buông tiếng thở dài.————Sau khi tan học, tôi đến hiệu sách bên ngoài trường, tính đợi Hạ Hà về nhà rồi mới quay lại một cậu học sinh môi đỏ răng trắng gọi tôi cậu ta quen ta gọi tên tôi, “Cậu là Đoàn Tinh Ngôn đúng không?”Tôi nhớ rồi, là cậu học sinh đứng cùng Hạ Hà trong nhà vệ sinh hôm ta bảo tên mình là Đổng Nhất Thần.“Cảm ơn cậu về hôm học Tin nhé.”Nghĩ đến Hạ Hà là người tôi lại thấy bực bội, “Không có gì, là tôi chưa tìm hiểu rõ đã nói lung tung.”Đổng Nhất Thần nói, “Không, không, cậu thực sự rất tốt. Tình hình lúc ấy rất dễ gây hiểu lầm.”“Ừm.”“Hạ Hà là người rất tốt, những tin đồn đó không phải là thật đâu.” Đổng Nhất Thần nói, nửa câu sau như đang lẩm bẩm một mình, “Là tớ không tốt.”Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ tò mò giữa họ đã xảy ra chuyện bây giờ tôi không quan tâm chút nào dù có là Đổng Nhất Thần cắm sừng Hạ Hà thì cũng đếch liên quan gì đến cậu ta nói hết câu, tôi bảo, “Tôi về trường đây.”Đổng Nhất Thần gật đầu, “Vậy tớ cũng về nhà, tạm biệt cậu.”Lúc tôi về đến ký túc xá thì Hạ Hà đã đi rồi, tôi thở phào một hơi, đồng thời cũng thấy hơi mất mát. Tôi mất mát cái quần gì, chẳng lẽ hắn phải ở lại trường tiếp tục quấn lấy tôi đòi xin lỗi?Tối đến căn tin ăn cơm, Hứa Đa và Trịnh Dục bê đĩa cơm của mình rồi ngồi xuống cạnh Đa nói, “Ngôn này, ông còn giận hả?”“Không.” Tôi không muốn thảo luận về vấn đề này thêm Dục nói, “Thằng Hà không cố ý thật đâu, có thể lúc ông chạm đúng lúc nó bị lên cơn, hoặc là nó tưởng ông muốn đấm nó, ông đừng hiểu lầm.”Hứa Đa nói tiếp, “Phải đấy, chuyện có gì to tát đâu, chỉ là tránh ông xíu thôi mà. Đừng giận nữa nha, nóng giận hại thận á.”Hứa Đa nói đúng, chuyện có gì to tát phải chỉ là tôi chạm hắn cái hắn liền né thôi à?Tôi cũng chẳng hiểu sao mình lại để ý đến thế.
Tớ đã bối rối rất lâu khi viết bài review này. Đơn giản là bởi dù truyện rất hay và hài nhưng nếu được review theo kiểu tóm gọn nội dung thì nó lại trở nên nhạt thếch. Tớ có thể tóm tắt bằng một câu thôi chuyện tình của đôi compa cong cong mà cứ ngỡ mình thẳng như cột điện. Vậy nên, bài review dưới đây đơn giản là ghi lại những cảm xúc rất riêng mà truyện đã để lại trong tớ thôi nhé. *** Nếu bạn là học bá chuyển đến lớp của “thường dân”, bạn sẽ được cả bọn cung phụng như idol. Nếu bạn chuyển đến ở cùng kí túc xá với đại ca trường, chắc hẳn nỗi lo không biết bao giờ bị tên kia đấm cho tòe mỏ sẽ đeo bám bạn suốt những tháng ngày đi học. Đoàn Tinh Ngôn đã trải nghiệm cả hai tình huống trên với thái độ khá dửng dưng. Đơn giản là bởi cậu nhận ra Hạ Hà rất ngáo, trí thông minh cũng không được cao cho lắm. Một loại gạo nuôi trăm loại người. Không biết từ bé đến lớn tên này ăn gì mà lại có cấu tạo não khác thường như vậy Tính tình Đoàn Tinh Ngôn khá lạnh nhạt nhưng lại luôn bị Hạ Hà chơi nhây đến mức mất bình tĩnh. Từ khi quen biết hắn, cậu bị lôi vào vô số tình huống dở khóc dở cười. Mạch truyện được kể bằng lời tự thuật đầy bất đắc dĩ của Đoàn Tinh Ngôn, nhưng tớ lại cảm nhận được trong đó có sự ấm áp, có niềm hạnh phúc và đôi chút cảm xúc chẳng thể nói nên lời. Thế giới của Hạ Hà rất khác với thế giới của Đoàn Tinh Ngôn. Hạ Hà sinh ra trong gia đình giàu có, bố mẹ lại yêu thương hết mực nên tính cách hắn vừa tươi sáng lại vừa nhân hậu. Đoàn Tinh Ngôn mất mẹ từ nhỏ, tình yêu của bố dù dành trọn cho cậu nhưng chẳng thể lấp đầy khoảng trống ấy. Cậu cũng đã quen với cảm giác một mình sinh hoạt, một mình gánh vác, một mình lặng lẽ đến trường. Chính Hạ Hà đã kéo cậu hòa nhập với bầu không khí vui tươi của lớp học, giúp cậu có thêm những người bạn tốt. Tình cảm giữa họ từ việc quen thuộc với sự tồn tại của nhau dần dần trở thành tình yêu. “Mỗi người đều có một chiếc xương sườn bị đánh rơi ở góc nào đó trên cõi đời này. Tìm thấy rồi, ta sẽ trọn vẹn hơn.” Hạ Hà là khúc xương sườn còn thiếu của Đoàn Tinh Ngôn. Dù khúc xương này hơi hâm hâm tí, thỉnh thoảng còn lên cơn ghen, dỗi, rồi giận hờn vu vơ thì cậu vẫn rất trân trọng hắn. Toàn bộ câu chuyện là bức tranh tổng thể về đời sống học đường trong sáng, ngây ngô của Đoàn Tinh Ngôn, của Hạ Hà và bè bạn – những thiếu niên vô tư chưa biết thăng trầm của cuộc đời. Đọc đên câu chữ cuối cùng của truyện, trong đầu tớ bất giác hiện lên cụm từ “Niên thiếu hữu vi” – tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Mỗi người chúng ta, ai cũng đều phải mang gánh nặng ngàn cân mà trưởng thành. Thế nhưng, chỉ cần có người ấy, trưởng thành chẳng còn quá đáng sợ nữa. Tảng đá trên vai, vì có người, mà cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Chờ đón Hạ Hà và Đoàn Tinh Ngôn là con đường tương lai rực rỡ phía trước. Họ có ước mơ hoài bão và còn có nhau, hạnh phúc vẹn toàn. *** Mạch truyện rất nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần hài hước. Tớ chọn bừa một đoạn trong truyện thôi cũng đã thấy hài rồi. Cách hành văn của editor hết sức giản dị, gần gũi và mặn mòi. Xét về độ thuần Việt, tớ xin phép chấm 10 điểm. Hy vọng bạn không bỏ qua bộ truyện này vì nó được kể bằng ngôi thứ nhất, mình cùng đọc thử một đoạn trích nhé. Chúc mọi người có một buổi tối vui vẻ <3 … Tiết truy bài buổi sáng, tôi vừa đi vệ sinh về thì thấy nhung nhúc một đống người đang châu đầu vào bàn học của tôi không biết làm gì. Hạ Hà ngồi thẳng lưng trên ghế, mặt hướng về bàn học của tôi, tay cầm một tờ giấy. Tôi đến gần xem thì thấy là tờ giấy kiểm tra toán cuối tháng của tôi. Hạ Hà nheo mắt, tay nâng tờ giấy thận trọng như cầm chiếu chỉ Vua ban. Tôi cạn lời, “Cậu làm gì đấy?” Hạ Hà “Điểm này chói quá, ôi mắt tôi, mù mất.” Tôi cầm bài thi qua xem, 150 điểm, nào có gì bất ngờ, quá là bình thường. Nhưng các bạn thì không cho là vậy, bọn họ đại để… chưa thấy bài thi được điểm tối đa bao giờ thì phải? Lớp tôi học trước kia mặt bằng chung điểm khá cao, nên tôi chưa từng được trải qua màn ánh mắt như lễ rửa tội thế này. Hứa Đa nói, “Tớ có thể sờ bài thi đạt điểm tối đa này một cái được không?” “… Sờ đi.” ____ “…” Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc Tree *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
Thì ra ông “thẳng” như này Tác giả Tuyên Lê Edit Tree Ngoại truyện 4 Ôm cả thế giới vào lòng Hạ Hà lên máy bay sang Anh công tác, bỗng có một bóng dáng quen thuộc ngồi xuống cạnh hắn. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình, “Bé cưng, sao em lại…” Đoàn Tinh Ngôn khẽ nhếch môi, “Muốn đăng ký kết hôn không?” ——– Vừa từ Anh về được vài ngày, Đoàn Tinh Ngôn đã nhận được tin wechat của Hứa Đa, 【Anh ơi tiện video call không? Hai người đang không ấy ấy đấy chứ?】 Đoàn Tinh Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ đang là buổi trưa nắng chói chang, trả lời,【… nghe được】 Hứa Đa lập tức gọi video đến, “Anh Ngôn của em, anh có muốn nuôi một bé mèo nhỏ nhắn xinh xắn không?” Một bé mèo nhỏ xíu lông cam ló đầu vào camera, nhìn Đoàn Tinh Ngôn bằng đôi mắt tròn xoe ướt át ngây thơ. Trái tim đã bị trúng tên. Đoàn Tinh Ngôn ngó sang Hạ Hà đang lau sàn bên cạnh. Còn chưa kịp nói gì, Hạ Hà đã bảo, “Nuôi chứ, em muốn nuôi thì nuôi.” Hai người đến nhà Hứa Đa đón bé mèo. Mèo mẹ là một con mèo màu cam lông ngắn rất mập. Ngoài con mà Đoàn Tinh Ngôn nhận nuôi thì hẵng còn ba bé mèo con nữa. Vốn là đẻ được năm bé, nhưng nhà Trịnh Dục đến nhận nuôi một bé rồi. Hứa Đa bắt đầu kể lể giải thích, “Lúc em mới rước bả về nuôi bả không mập thế đâu, bả lại còn ăn khỏe, về sau bụng càng ngày càng to, lúc ý bọn em mới biết là bả có bầu rồi.” “Bả mưu mô ra phết, mới đầu được em cho ít thức ăn thế là đi theo em về nhà, rồi ăn vạ đấy không chịu đi, cứ meo meo lừa gạt lòng thương hại của em… Nào biết bả có bầu đâu, giờ sinh ra một ổ, đứa nào đứa nấy ăn như hổ lốn làm em còn chẳng đủ cơm mà ăn đây này, không biết có đại gia nào tốt bụng bằng lòng cho em cái phong bì nho nhỏ không.” Hạ Hà ngăn cản bàn tay đang chuẩn bị chuyển tiền cho Hứa Đa của Đoàn Tinh Ngôn, “Lại giả đò đáng thương, có gan nói to lên cho Chu Triết nghe thấy đi.” Bé mèo mà Đoàn Tinh Ngôn nhận nuôi là bé nhỏ nhất, đặt tên là Nhẹ Nhàng, hy vọng sau này sẽ không phá tướng như mẹ bé. Nhẹ Nhàng vừa vào nhà, Hạ Hà đã hối hận đến điên, chỉ muốn quay lại thời gian đánh chết cái thằng ngu dốt là mình. Mỗi lần hắn muốn làm nháy, Nhẹ Nhàng đều sẽ ngồi bên cạnh ngó lom lom, sau đó Đoàn Tinh Ngôn sẽ đỏ mặt đẩy Hạ Hà ra. Từ đấy về sau, hễ khi nào Hạ Hà muốn hôn Đoàn Tinh Ngôn, Nhẹ Nhàng đều sẽ vung móng vuốt giáng cho hắn một trận mèo chưởng tàn bạo. Mà nó hôm nào cũng được nằm trong lòng Đoàn Tinh Ngôn, hưởng thụ vuốt ve cưng chiều của Đoàn Tinh Ngôn nữa chứ. Hạ Hà nhìn Đoàn Tinh Ngôn sờ chân mèo, ghen. Ngón tay Đoàn Tinh Ngôn thon dài trắng nõn, đầu ngón tay hồng hào sạch sẽ. Hạ Hà nghĩ đôi bàn tay xinh đẹp ấy chỉ có thể sờ một mình mình thôi, thế mà giờ đây lại bị mồn lèo cuỗm mất. Hắn tủi thân sấn lại gần, “Cục cưng ơi…” “Đừng tới đây, tránh xa ra chút.” Đoàn Tinh Ngôn nói, “Anh dữ quá, nó sợ.” Hạ Hà hận đến nghiến răng nghiến lợi. Mồn lèo đúng là thiên tài diễn xuất, mưu mô hệt mẹ nó. “Bé cưng biết lúc em không ở nhà trông nó như nào không? Đanh đá cá cầy, mặt vênh lên tận trời luôn ý, xong em về một phát lập tức giả bộ ngoan hiền yếu đuối, như kiểu anh ngược đãi nó ý.” Đoàn Tinh Ngôn buồn cười, tên này đúng là càng ngày càng ngốc, lại còn tranh sủng với cả một con mèo. Hạ Hà cùng Nhẹ Nhàng đang kịch liệt trao đổi chiêu thức bằng ánh mắt trên không trung. Hạ Hà Đồ mồn lèo thảo mai thảo mỏ, sớm muộn gì cũng hiện nguyên hình. Nhẹ Nhàng Nhỏ bé đáng thương nhưng có ô dù. ——— Nhẹ Nhàng “Daddy của em vừa đẹp trai vừa dịu dàng, cơ mà nhà em vẫn còn một tên xấu xa lúc nào cũng bắt nạt daddy của em. Đã gặm môi daddy rồi lại còn đẩy xuống giường rồi lột quần áo, sau đó giường sẽ kêu cọt kẹt cọt kẹt rất lâu… Em thấy người của daddy đều bị tên kia gặm đỏ bừng rồi, đồ xấu xa! Em phải bảo vệ daddy của em…” Hạ Hà không đấu lại được con mèo mưu mô này, bèn quyết định gọi sự trợ giúp từ người thân. “Tiện đại ca, tất cả xin nhờ đại ca.” Đê Tiện vừa mới đến nhà, Nhẹ Nhàng đã rúc phía sau Đoàn Tinh Ngôn mà run cầm cập. Trông thấy bé mèo tí hon, Đê Tiện lập tức nhảy bổ vào điên cuồng liếm lông mèo, liếm đến mức khiến Nhẹ Nhàng dại cả mặt ra, sâu sắc hoài nghi mèo sinh. Hạ Hà nở một nụ cười đắc thắng. Liên tiếp mấy ngày sau Nhẹ Nhàng đều bị Đê Tiện cắp đi ngủ, không có cách chạy đến phòng ngủ quấy rầy cuộc sống riêng tư của hai người họ nữa. Hạ Hà trải qua những đêm no nê thỏa mãn. Cơ mà ngày vui ngắn chẳng tày gang, hôm đó Hạ Hà đang ôm hôn Đoàn Tinh Ngôn, chưa được bao lâu Đoàn Tinh Ngôn đã đẩy hắn ra, “Hôm nay không được, Nhẹ Nhàng đang ở đây.” Hạ Hà ngoảnh lại thì thấy Nhẹ Nhàng đang thảnh thơi nhàn nhã ngồi trên giường hung tợn nhìn hắn. Đê Tiện đã bị mua chuộc thành công, trở thành một “simp” chính hiệu. Nhẹ Nhàng dần dần lớn lên, không còn dính lấy Đoàn Tinh Ngôn như ngày xưa nữa, Hạ Hà cũng không còn tỏ ra bất mãn với Nhẹ Nhàng, một người một mèo hòa thuận sống chung, cả nhà đều vui. Chỉ là… Nhẹ Nhàng tung mình vững vàng đáp lên vai Đoàn Tinh Ngôn, Đoàn Tinh Ngôn cảm thấy vai mình cũng sắp rụng. Anh bế Nhẹ Nhàng lên, “Em phải giảm cân rồi, sao mà lớn nhanh thế không biết…” Hạ Hà nịnh bợ sấn tới mát xa vai cho Đoàn Tinh Ngôn. Một hôm nọ, Đoàn Tinh Ngôn quên mang tài liệu phải về nhà lấy, phát hiện Nhẹ Nhàng đang ngon lành ăn bánh pudding cá ngừ. Vì để kiểm soát cân nặng của nó mà anh chưa bao giờ cho Nhẹ Nhàng ăn mấy thứ quà vặt này cả. Còn là ai mua được nữa, khỏi cần nghĩ cũng biết tỏng. Sau ngày hôm đó, Hạ Hà rơi vào kiếp sống khổ cực ngày ngày giúp mèo giảm cân. ——— Sáng dậy sớm đi làm, Đoàn Tinh Ngôn khẽ khàng bước xuống giường, chăn phát ra tiếng sột soạt. Hạ Hà nghe thấy tiếng vòi nước chảy, Đoàn Tinh Ngôn đang đánh răng rửa mặt. Hôm nào anh cũng sửa sang mình sạch sẽ gọn gàng, không bỏ một ngày nào. Lò vi sóng phát ra tiếng “đinh”, là Đoàn Tinh Ngôn đang hâm nóng sữa. Bữa sáng đôi khi sẽ là sandwich, có khi là cơm nắm… Làm xong bữa sáng, anh sẽ quay lại phòng ngủ gọi Hạ Hà dậy, hai người ăn xong thì cùng nhau đi làm. Đoàn Tinh Ngôn đôi khi sẽ phải làm thêm giờ. Làm xong một ca phẫu thuật đã là mười một giờ tối. Về đến nhà, Hạ Hà với Nhẹ Nhàng, một người một mèo chiếm cứ hai đầu sofa, an tĩnh chìm vào giấc ngủ. Đoàn Tinh Ngôn khẽ khàng tắt TV, bỗng cổ tay bị nắm rồi kéo ngã vào lòng người ấy. “Đánh thức anh à?” “Không em,” Hạ Hà chưa mở nổi được mắt, mơ màng kéo tay Đoàn Tinh Ngôn ấp vào ngực mình, “Sao tay cục cưng lạnh thế này? Chân có lạnh không?” “Không lạnh,” Đoàn Tinh Ngôn đáp, “Dậy vào giường ngủ nào.” Hạ Hà ôm người thương vào lòng, vuốt ve, “Anh không ngủ đâu, chờ em cơ.” “Ừm,” Đoàn Tinh Ngôn nhỏ nhẹ nói, “Thế đợi em tắm xong rồi mình ngủ nhé.” Đoàn Tinh Ngôn tắm xong đi ra, Hạ Hà đã tỉnh như sáo vỗ lên giường, “Qua đây nào bé cưng, nằm xuống ông xã mát xa cho em.” Đoàn Tinh Ngôn nằm sấp xuống giường, Hạ Hà hỏi, “Phê không?” Đoàn Tinh Ngôn “Ừm, xuống dưới một tí.” Tay Hạ Hà rất khỏe, xoa bóp rất sướng, chỉ là đôi khi sẽ cướp cò mà vén quần áo của Đoàn Tinh Ngôn lên rồi vuốt ve vòng eo nhỏ bé mềm dẻo, cùng đôi chân thon dài cân đối… Và sẽ kìm lòng không đặng. Muốn làm chuyện thân mật hơn, Muốn cho chim vào tổ, hợp hai thành một. Hạ Hà cúi xuống liếm vành tai Đoàn Tinh Ngôn, khiến anh phải phát ra tiếng rên rỉ kiềm chế. Chiếc giường phát ra tiếng cọt kẹt. Nhẹ Nhàng ở bên ngoài cào cửa, lo lắng đi qua đi lại. … Sau khi kết thúc, Hạ Hà bế Đoàn Tinh Ngôn đi rửa sạch. Sau đó, Đoàn Tinh Ngôn sẽ vùi mình vào lòng Hạ Hà như một bé mèo nhỏ, lắng nghe tiếng tim đập của người thương, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Hạ Hà thỏa mãn ôm cả thế giới của mình vào lòng. Viên tinh tú sáng nhất trời đêm vô tình lưu lạc xuống cõi trần, vừa hay rơi vào lòng hắn, dòng sông may mắn giữa nhân gian. – HOÀN THÀNH TOÀN BỘ – Tree Xicalo các ông, Bây giờ là một lúc nào đó của một trưa Hà Lội lạnh sun lờ chó thì chưa có mà gấu chó thì đã say gút bai, Tree xin được trân trọng báo tin đã hoàn thành được thêm 1 bộ đam mẽo nhảm chó nữa Thực ra Tree ê đít em nó xong từ hôm 19 cơ nhưng mà bị tụt mood beta nên lai rai đến tận hôm nay Bộ này thì cũng chẳng có gì ha, nhẹ nhàng đáng iu thoi, xem tình yêu gà bông để sưởi ấm trái trym lạnh lẽo mùa đông này. Hình như đây là bộ vườn trường thứ 2 tôi mần thì phải nhỉ, bộ kia là siếc, học sinh láo cá chó sịch thầy như ngóe 🥲 bộ này thì gà bông gà que chua choe hột me. Mà lâu lâu làm vườn trường kiểu này cũng zui phết, dc ê đít cuk suk đúng với bản chất của trê Dị đó, xàm chó thế thoi, tiếp theo là lời cảm ơn nè Cảm ơn sự hỗ trợ về dịch thuật của em gái BuoiHa, em geis SCDN bờ bên kia đại dương ❤ Cảm ơn các ông đã đi cùng Tree từ những ngày đầu, đã like, share và comment động ziên Tree nè Cảm ơn các ông đã đến và đọc một bản edit nhảm chó có thể sẽ có typo, lặp từ, câu cú lộn xào, xàm lồng,… Gấc toẹt zời, xincamon! 133 PM 23/10/2021, Tree.
Thì ra ông “thẳng” như này Tác giả Tuyên Lê Edit Tree Ngoại truyện 1 Xin anh đi rồi anh dừng Hôm có kết quả thi đại học, hai người họ đang ở trong phòng của Hạ Hà. Hạ Hà nắm tay Đoàn Tinh Ngôn, tha thiết nói, “Cưng yêu ơi anh hồi hộp quá, anh không làm được.” “Đừng sợ,” Đoàn Tinh Ngôn nói, “Nếu không đỗ thì… mở sạp bán bánh trứng ở cổng trường em cũng được.” Mặt Hạ Hà kiểu không dám tin vào tai mình’, “Em nói gì thế? Anh đang lo cho em mà.” Đoàn Tinh Ngôn “…” Hạ Hà “Không phải anh nghi ngờ năng lực của em, mà hôm đi thi em bị ốm còn gì. Lỡ ảnh hưởng đến tâm trạng làm bài thi thì sao?” Đoàn Tinh Ngôn “Em mà không đỗ, anh còn cần em nữa không?” Hạ Hà ôm người thương vào lòng, “Em nói ngớ ngẩn gì đó, kể cả em có đi lái máy xúc ở công trường, anh cũng vẫn yêu em.” Đoàn Tinh Ngôn Diễn chúa. “Đến đi!” Hạ Hà nói, “Tra điểm em trước hay của anh?” Đoàn Tinh Ngôn “Anh đi.” Số điểm hiện lên màn hình, cả hai nhìn nhau bật cười. Hạ Hà quả thực không khoác lác, thừa điểm sàn của khoa văn hóa nghệ thuật những 100 điểm. Nhập mã dự thi của Đoàn Tinh Ngôn vào trang tra cứu, trang load xong, Hạ Hà hít sâu một hơi. “Bé yêu ơi, em ăn gì mà lớn thế?!” Đoàn Tinh Ngôn – thủ khoa kỳ thi tuyển sinh đại học của thành phố C. Lúc Đoàn Tinh Ngôn đang đứng trả lời phỏng vấn trong sân trường, Hạ Hà đã giả bộ làm người qua đường và lượn qua lượn lại đúng 8 lần. Wechat của Hạ Hà có bài đăng mới —— 【Tôi – người đàn ông của Thủ khoa đại học phía sau】 Mẹ Hạ【Đừng có dát vàng lên mặt. Nếu không phải tại con, khéo Ngôn Ngôn còn được hẳn thủ khoa tỉnh chứ nói chi thủ khoa thành phố】 Hứa Đa【Đừng có dát vàng lên mặt】 Trịnh Dục【Đừng có dát vàng lên mặt】 Lý Hiểu Phong【Đừng có dát vàng lên mặt】 Chu Lam Lam【Há há há há há há há há há há há】 Hạ Hà【Hứ mấy người đây là gato anh mầy, tị nạnh anh mầy có học sinh xức sắc dạy kèm 11】 Nhập học ngày đầu tiên, Hạ Hà đưa Đoàn Tinh Ngôn đến ký túc đại học. Đoàn Tinh Ngôn giới thiệu Hạ Hà với các bạn cùng phòng, “Đây là anh tớ.” Thực ra cậu không muốn cho Hạ Hà đến, song lại bất lực với màn ăn vạ của Hạ Hà. Trước khi đi cậu cũng đã dặn dò Hạ Hà xong xuôi, cậu không muốn vừa mới nhập học đã come out luôn đâu. Hạ Hà đồng ý, nhưng trong lòng thì ấm ức tủi thân. Nhìn thấy anh trai của Đoàn Tinh Ngôn trèo lên trèo xuống giúp cậu ta lấy cồn lau giường, lau bàn lau ghế, đến cả dây điện cũng méo tha, cuối cùng còn ngồi xổm xuống buộc dây giày cho Đoàn Tinh Ngôn, ba ông bạn cùng phòng kiểu … Tại sao bọn tui lại không có anh trai xịn sò như thế chớ? Nhân lúc Đoàn Tinh Ngôn sang phòng bên tìm lớp trưởng để nộp hồ sơ, Hạ Hà nhanh tay add wechat của ba ông bạn cùng phòng. Đoàn Tinh Ngôn sinh muộn nhất trong phòng, nên được gọi là bé út. Anh Ba hỏi Đoàn Tinh Ngôn, “Anh ruột ông hở? Chăm sóc ông tốt ghê nơi.” Đoàn Tinh Ngôn lúng túng nói dối, “Không, anh họ.” Anh Ba “Chẳng trách trông hai ông chẳng có nét giống nhau. Đều đẹp trai ghê, nhưng mà không cùng kiểu.” Đoàn Tinh Ngôn “Ờ.” Anh Ba “Anh họ ông lạnh lùng ra phết, nhắn wechat cũng không thèm trả lời.” Chuông cảnh báo trong lòng Đoàn Tinh Ngôn reo inh ỏi, song ngoài mặt vẫn cực độ bình tĩnh, “Ông add wechat anh ấy?” Anh Ba “Ừa ý, ngay hôm nhập học ấy, lúc ông ra ngoài, ảnh đã add cả ba bọn tôi luôn, nhờ bọn tôi chăm sóc ông, với cả dặn bọn tôi không được kể với ông. Anh họ ông quan tâm ông ghê ha.” “Ờ, cũng được.” Đoàn Tinh Ngôn nghĩ, để xem lát nữa Hạ Hà tính cãi thế nào. Anh Ba nói, “Anh họ ông… thích kiểu gì thế?” Đoàn Tinh Ngôn ? Tuy cậu đã không còn thẳng, song lại khác xa với những gay khác, không nhạy cảm với đồng loại. Bấy giờ cậu mới nhận ra anh ba này hình như có ý với Hạ Hà thì phải. “Tôi không biết.” Anh ấy thích tôi. Đoàn Tinh Ngôn nói thầm. —— Đoàn Tinh Ngôn ở trong ký túc xá vừa đọc sách vừa chat wechat với Hạ Hà. Trong lúc đó cậu có đi vệ sinh một lần, quay lại thì thấy Hạ Hà đang gọi video cho mình. Đoàn Tinh Ngôn “Sao thế?” Hạ Hà “Bé yêu làm gì đó? Sao lại không rep anh?” Đoàn Tinh Ngôn “Em đi vệ sinh.” Hạ Hà “hứ” tiếng, “Đi tè cũng không báo anh một tiếng, anh còn tưởng wechat bị sập chứ, đang tính gỡ đi tải lại.” Đoàn Tinh Ngôn “… Đừng làm rộn.” Hạ Hà “To hay nhỏ? Hình dáng màu sắc thằng cu em có bình thường không?” Đoàn Tinh Ngôn “…” Nói chuyện video được một lúc, Hạ Hà bỗng bảo, “Bé cưng đợi anh xíu anh đi tè phát. Thấy anh cẩn thận không, đi tè cũng phải báo cáo với em trước đó.” Cửa phòng bật mở, anh Ba đi vào. Đoàn Tinh Ngôn lập tức cúp máy, “Không nói với anh nữa, bạn cùng phòng em về rồi.” Hạ Hà【Sao bạn cùng phòng về lại không nói chuyện với anh nữa?】 Đoàn Tinh Ngôn【Sẽ làm phiền người khác】 Hạ Hà【Ỏ】 Hạ Hà【Tui nào dám cãi Một lát sau, Đoàn Tinh Ngôn phát hiện anh Ba cứ nhìn mình bằng ánh mắt muốn nói lại thôi. “Sao vậy?” “Cái anh lần trước á, không phải anh họ ông đúng không?” “… Sao lại hỏi thế?” Anh Ba đưa cậu xem vòng bạn bè wechat. Hạ Hà đăng ảnh. Một dáng hình cao gầy được chụp từ phía sau. Trông rất quen, Đoàn Tinh Ngôn nhận ra ngay người đó chính là mình. Caption là Của tôi. “Gato với ông thiệt đó.” Anh Ba chua xót nói. Anh ba rất chi là hận đời, cớ vì sao top xịn sò ngon cơm lại đều đã có chủ rồi vậy chớ. Anh Cả và anh Hai đang ở bên ngoài, không hẹn mà cùng chụp màn hình gửi cho Đoàn Tinh Ngôn, kèm theo một hàng dấu chấm than. … Cuối cùng vẫn cứ là come out. Đoàn Tinh Ngôn chuyển tiếp ảnh chụp màn hình, hỏi Hạ Hà, “Này là sao?” “Cái này… đây là…” Hạ Hà ấp úng như gà mắc tóc, hết đường chối cãi. “Sao lại chặn em?” Hạ Hà cúi đầu, “Sợ em thấy sẽ giận anh.” “Biết em sẽ giận mà vẫn còn đăng?” Hạ Hà “Tại người ta sợ mấy thằng đó sẽ tơ tưởng em chứ bộ, nên mới làm thế để chúng nó dẹp ngay cái ý tưởng này đi.” Đoàn Tinh Ngôn gắng dằn không cho khóe môi nhếch lên. “Thấy mình trẻ con không?” Hạ Hà “Trẻ con, nhưng yêu em.” ——- Đoàn Tinh Ngôn phát hiện ra dạo gần đây Hạ Hà rất ít liên lạc với cậu. Gửi tin wechat cũng mãi không trả lời. Cậu hỏi Hạ Hà độ này đang bận gì, Hạ Hà qua quýt bảo đang bận ôn tập. Còn chưa đến cuối kỳ, ôn với chả tập cái gì. Đoàn Tinh Ngôn muốn tra hỏi Hạ Hà, song lại không mở miệng được, đành phải im lặng nín nhịn. Buổi trưa cuối tuần, Hạ Hà đưa cậu đi ăn một bữa rất sang chảnh. Hạ Hà bảo, “Đợi lát nữa anh có chuyện muốn nói với em.” Nói gì? Đoàn Tinh Ngôn không khỏi suy nghĩ lung tung. Có phải… chán rồi nên muốn chia tay? Thái độ của Hạ Hà rất khác thường, nói cũng ít hơn hẳn mọi khi, như thể đang có tâm sự nặng nề. Trái tim Đoàn Tinh Ngôn dần nguội lạnh. Một hồi thấp thỏm ăn xong, Đoàn Tinh Ngôn hỏi, “Muốn nói gì với em?” Hạ Hà nắm lấy tay cậu, “Đưa em đến một nơi.” Hai người đi thẳng đến khu chung cư ngay gần trường, Hạ Hà cẩn thận hỏi, “Bé cưng của anh ơi, lát nữa xin đừng giận anh nhé?” Đoàn Tinh Ngôn như rơi vào sương mù, “Ừm, rốt cuộc có chuyện gì?” Mãi cho đến khi Hạ Hà dẫn cậu bước vào căn hộ một phòng ngủ, cậu mới nhận ra Hạ Hà đang làm gì. Đoàn Tinh Ngôn nhìn Hạ Hà, “Đây là?” Hạ Hà “Sống cùng anh nhé?” Đoàn Tinh Ngôn chưa trả lời, chỉ hỏi lại hắn, “Chỗ này thuê đâu có rẻ, anh lấy tiền đâu ra?” Hạ Hà “Ờ thì đi đệm nhạc với cả chụp choẹt vớ vẩn thôi, dễ lắm.” Đoàn Tinh Ngôn nghĩ bụng, chả trách gần đây tên này bận rộn thế, ra là bận kiếm tiền. “Em đừng trách anh làm xong rồi mới nói,” Hạ Hà bảo, “Anh không muốn em ở ký túc đâu. Cứ nghĩ đến em đang ở cùng phòng với ba thằng đực rựa là anh lại như thiêu như đốt, suýt thì tẩu hỏa nhập ma.” Đoàn Tinh Ngôn duỗi hai tay ôm chầm lấy hắn, vuốt ve gáy Hạ Hà, “Được.” Hạ Hà phấn khích bế cậu lên xoay một vòng… kế đó thuận thế bế cậu lên giường. Đệm và ga giường đã được hắn thay mới từ trước. Đoàn Tinh Ngôn “Làm cái trò gì đó?” Hạ Hà ghé vào tai cậu phả hơi, “Làm em.” “Anh sắp tẩu hỏa nhập ma rồi đây này, phải luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh với em mới hóa giải được.” Ban ngày ban mặt… Đoàn Tinh Ngôn thở dài, “Kéo rèm vào đã.” Hạ Hà ngoan như cún chạy đi kéo rèm cửa sổ, sau đấy… không biết lôi từ đâu ra cái cà vạt rồi trói hai tay Đoàn Tinh Ngôn lại, ép lên cao. Đoàn Tinh Ngôn “… Cởi ra.” Hạ Hà “Không đấy.” Hắn muốn làm như này lâu lắm rồi. “Anh…” Đoàn Tinh Ngôn cạn lời thật sự, “Đừng ép em phải mắng anh.” Hạ Hà “Em mắng đi, càng mắng anh càng hưng phấn.” Đoàn Tinh Ngôn “Biến thái.” …… “Anh ra đi… em mệt lắm rồi…” “Nhưng anh chưa mệt,” Hạ Hà nói, “Cục cưng cầu xin anh đi, xin anh đi rồi anh dừng.” Đoàn Tinh Ngôn Mẹ, bị chó đụ rồi. Lại còn là một con chó đần nữa chứ.
thì ra ông thẳng như này